[Không hổ là cậu oai phong một cõi trong giới kinh doanh, nhìn người một cái là nói trúng tim đen. Ôn Vũ Hà không phải là một người trông như vẻ bề ngoài. Bề ngoài nhu nhược, nhưng bên trong lại có tâm địa rắn rết.]

[Chỉ có Quý Thanh Sơn mới có thể tin tưởng Ôn Vũ Hà thật sự là một người phụ nữ dịu dàng, tốt bụng và giản dị.]

Sau khi gặp Ôn Vũ Hà, mặc dù chỉ là vài câu nhưng Đường Thần Phong coi như có chút hiểu biết về bà ta.

Nhìn xem thời gian, kim đồng hồ đã chỉ chín giờ, Đường Thần Phong không quấy rầy Quý Tư Hàm nghỉ ngơi, dù sao cô cũng vừa xảy ra t/ai n/ạn xe, thân thể còn suy yếu.

Hắn gửi một tin nhắn, rất nhanh đã có người gõ cửa.

Quý Tư Hàm đang kinh ngạc, liền thấy Đường Thần Phong mở cửa, đi vào hai người một nam một nữ.

“Hàm Hàm, đây là hai vệ sĩ cậu mời cho con. Đêm nay họ bảo vệ con nên con cứ yên tâm nghỉ ngơi." Đường Thần Phong nói.

Quý Tư Hàm không có dị nghị, hiểu chuyện gật gật đầu: "Vâng, cậu.”

Bộ dáng ngoan ngoãn của cô khiến Đường Thần Phong càng thêm đ/au lòng, nhịn không được sờ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của Quý Tư Hàm: "Hôm nay đã muộn, ngày mai cậu sẽ cho người giúp con làm thủ tục xuất viện, đến Đường gia tĩnh dưỡng.”

[Có thể về nhà cậu sao? Thật tốt quá, mình nhớ ông bà ngoại.]

Trong lòng Quý Tư Hàm nhảy nhót.

Cô không muốn ở một mình trong phòng bệ/nh, lạnh như băng không có nhân khí.

Tất cả mọi người đều có chuyện của mình phải làm, cô cũng không tiện để cho mẹ hoặc là cậu ở trong phòng bệ/nh cùng cô.

Có thể đến Đường gia tĩnh dưỡng thì thật tốt quá.

Trong lòng Đường Thần Phong càng thêm đ/au lòng.

Lúc Đường Thần Phong rời đi, nam vệ sĩ đi theo ra ngoài. Nữ vệ sĩ đóng cửa lại, mang ghế ngồi ở cửa.

Quý Tư Hàm biết hai vệ sĩ là muốn một trong một ngoài bảo vệ cô, trong lòng an tâm hơn rất nhiều.

Cô thật sự rất sợ Ôn Vũ Hà đột nhiên nổi đi/ên từ phòng bên cạnh xông tới lấy một con d/ao gi*t cô, cũng sợ Quý Tư Ngạn hoặc Quý Tư Ngữ xông ra đ/âm ch*t cô.

Phải biết rằng, t/ai n/ạn xe cộ lần này chính là Quý Tư Ngạn gây ra, lúc ấy dáng vẻ lái xe của gã chính cô thấy rất rõ ràng, vẻ á/c đ/ộc trên mặt gần như đều tràn ra.

Quý Tư Ngạn chính là ôm ý định muốn gi*t ch*t cô!

Chỉ cần cô còn sống một ngày, Quý Tư Ngạn và Quý Tư Ngữ liền lo lắng hãi hùng một ngày. Nếu như có cơ hội, bọn họ nhất định sẽ nghĩ biện pháp gi*t ch*t cô.

Nhưng rất đáng tiếc, kiếp trước cô bị hại ch*t, nhưng lại trùng sinh. Lúc này đây, cô nhất định sẽ không dẫm vào vết xe đổ kiếp trước!

Quý Tư Hàm ngủ một giấc rất ngon, khi tỉnh lại trời đã sáng.

Vừa mở mắt ra, liền nhìn thấy trước mặt ngồi một nữ nhân hai mắt sưng đỏ, lớp trang điểm lấm lem.

Cô thiếu chút nữa không thở nổi, bị dọa ngất xỉu.

Nữ q/uỷ này là ai?

"Nữ q/uỷ" mang theo nức nở mở miệng: "Cậu bị t/ai n/ạn xe cộ nghiêm trọng như vậy cũng không nói cho tớ một tiếng, cậu có còn coi tớ là bạn bè không?”

Quý Tư Hàm sửng sốt, mũi cay cay, nước mắt tràn mi.

Đó là Tô Minh Hi!

Tô Minh Hi là bạn tốt nhất của cô, ở trước mặt người ngoài tính cách có chút mạnh mẽ, nhưng ở trước mặt Quý Tư Hàm lại thập phần cởi mở rộng rãi, hoạt bát. Hai người từ nhỏ đã cùng một chỗ lớn lên, thân thuộc yêu thương nhau như một người.

Kiếp trước vì bảo vệ Quý Tư Hàm, Tô Minh Hi bị Quý Tư Ngữ nhiều lần h/ãm h/ại, cuối cùng bị hại ch*t, ngay cả h/ài c/ốt cũng không tìm thấy.

Nghĩ đến thảm trạng đời trước của Tô Minh Hi, nước mắt Quý Tư Hàm không ngừng chảy xuống.

Tô Minh Hi vừa lau nước mắt cho mình, vừa lau nước mắt cho Quý Tư Hàm, cuối cùng, hai thân ảnh nhỏ nhắn xinh xắn ôm nhau.

“Nha đầu Hàm Hàm, cậu có biết tớ lo lắng cho cậu bao nhiêu không?” Giọng Tô Minh Hi lên án còn mang theo giọng mũi.

“Tớ xin lỗi, Hi Hi.” Quý Tư Hàm nghẹn ngào nói ra câu xin lỗi vốn nên nói từ kiếp trước.

“Được rồi, đừng khóc nữa.” Tô Minh Hi nhớ trên người Quý Tư Hàm có vết thương, sợ cô khóc nhiều đ/au đầu, che hai mắt Quý Tư Hàm lại, không cho cô tiếp tục rơi nước mắt.

Quý Tư Hàm hít hít mũi, bởi vì bị bịt kín hai mắt nên không nhìn thấy gì, lấy tay sờ soạng đầu giường rút khăn giấy muốn lau nước mắt.

Thấy bộ dáng "người m/ù sờ voi" của bạn thân, Tô Minh Hi không khỏi cười ra tiếng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Omega không được yêu thích

Chương 27
Hai giờ sáng. Tiếng "tít" nhẹ của khóa vân tay vang lên, xé toạc không gian tĩnh mịch đến rợn người trong căn biệt thự. Tôi vẫn chưa ngủ, nằm nghiêng trên giường, đăm đăm nhìn vào ánh đèn ngủ vàng vọt đặt nơi đầu tủ. Cánh cửa bị đẩy ra, một mùi hương hỗn tạp giữa rượu, thuốc lá và hoa dành dành xộc vào mũi, nồng nặc và rẻ tiền như loại tinh dầu kém chất lượng. Đó là mùi tin tức tố của một Omega nào đó, ngọt đến phát ngấy, khiến tôi buồn nôn. "Vẫn chưa chết à?" Nghiêm Thiệu tùy tiện ném chiếc áo khoác xuống sàn, cà vạt nới lỏng xộc xệch. Hắn chẳng thèm liếc nhìn tôi lấy một cái, đi thẳng vào phòng tắm. Tôi ngồi dậy. Với tư cách là một "công cụ liên hôn hoàn hảo" được nhà họ Thẩm dày công nuôi dưỡng suốt mười năm qua, lúc này tôi nên làm gì đây? Tôi thuần thục tung chăn, chân trần dẫm lên thảm, nhặt áo khoác của hắn lên treo gọn gàng. Sau đó xuống lầu pha một ly nước mật ong ấm, mang lên đặt ở đầu giường. Mọi động tác đều trôi chảy như nước chảy mây trôi, không một chút cảm xúc dư thừa. Trong phòng tắm vang lên tiếng nước chảy ào ào, xen lẫn tiếng nghêu ngao hát lạc tông của Nghiêm Thiệu. Tâm trạng hắn có vẻ khá tốt. Xem ra đêm nay "bé người tình" mùi hoa dành dành kia đã hầu hạ hắn rất thỏa mãn. Tôi nhìn mình trong gương. Làn da trắng sứ, cổ cao thanh tú. Một Omega cấp S, vật báu cực phẩm mà giới thượng lưu thành phố A đều phải công nhận. Vì gương mặt này, vì cái mác cấp S này, đôi vợ chồng mang danh cha mẹ nhà họ Thẩm đã đưa tôi về từ cô nhi viện, không tiếc tiền đổ vào đầu tư. Lễ nghi, nghệ thuật, thậm chí là cả "giường chiếu thuật", không thứ gì là không học. Kết quả thì sao? Bán cho nhà họ Nghiêm để đổi lấy khoản đầu tư ba trăm triệu, cùng một gã chồng phế vật coi tôi như máy đẻ.
ABO
Boys Love
Đam Mỹ
215