Một tuần trước khi khám sức khỏe, tôi căng thẳng đến mất ngủ cả đêm.
Lục Trì nằm ngay bên cạnh, bị tôi trằn trọc quậy phá khiến cũng thức dậy theo.
"Đừng lật nữa."
"Em không ngủ được."
"Chuyện khám sức khỏe anh đã nói anh sẽ xử lý."
"Anh xử lý thế nào?"
Hắn không trả lời, đưa tay ấn đầu tôi vào lồng ng/ực mình.
"Nhắm mắt lại."
Tôi vùng vẫy hai cái, không thoát ra được.
Tiếng tim đ/ập xuyên qua da th!t truyền đến, trầm đục. Nghe cũng hay thật.
Không biết từ lúc nào tôi đã ngủ thiếp đi mất.
Ngày khám sức khỏe, tôi được sắp xếp riêng ở phòng khám đ/ộc lập của b/ệnh viện trường.
Đẩy cửa bước vào, bên trong chỉ có một nữ bác sĩ lạ mặt. Cô ấy cười chào tôi, thái độ tự nhiên, thao tác nhanh gọn. Suốt cả quá trình không hỏi bất kỳ câu dư thừa nào.
Kết thúc, cô đưa tôi bản báo cáo khám sức khỏe: "Mọi thứ bình thường."
Tôi cúi đầu liếc qua.
Cột giới tính ghi: Nam.
Cổ họng nghẹn lại một thoáng.
Tôi vội nhét báo cáo vào cặp sách, quay đầu bước thẳng.
Trước cửa, Lục Trì dựa vào tường hành lang đợi tôi.
Thấy tôi bước ra, hắn bước tới vài bước: "Thế nào rồi?"
"Anh đoán đi."
Tôi rút báo cáo từ trong cặp ra, lắc lắc trước mắt hắn.
Hắn đón lấy mở ra, khi nhìn thấy chữ "Nam" đó, đôi mày giãn ra.
"Về ăn gì đây?"
Cứ như thể đây chỉ là một chuyện nhỏ không đáng kể. Chẳng đáng để kinh ngạc xôn xao.
Những dòng bình luận sau ngày đó cũng thưa dần. Thỉnh thoảng bay qua vài dòng, giọng điệu cũng khác đi ít nhiều.
[... Cái cốt truyện này còn quay về được nữa không?]
[Khám sức khỏe cũng qua rồi, tuyến nhảy lầu trực tiếp đ/ứt đoạn luôn.]
[Nói thật bây giờ tôi chỉ muốn xem hai người họ yêu đương thôi.]
[+1]
Tôi nhìn chằm chằm vào dòng "+1" kia hồi lâu, khóe miệng nhếch lên một chút. Rồi vội vàng kìm xuống.
Những ngày sau đó trôi qua rất nhanh. Lục Trì vẫn ngày ngày kè kè bắt tôi học. Khác biệt là bây giờ sau khi giảng bài xong hắn sẽ hôn tôi một cái, coi như phần thưởng.
Tôi học tiến bộ vượt bậc.
Hắn nói là vì cuối cùng tôi đã khai khiếu.
Tôi nói là vì cơ chế thưởng ph/ạt được thiết kế tốt.
Cuối kỳ thi cử, tôi thi được hạng 11 toàn lớp.
Lục Trì vẫn hạng nhất.
Hắn đặt hai tờ phiếu điểm cạnh nhau trên bàn, nhìn rất lâu.
"Tiến bộ nhiều lắm."
"Vậy phần thưởng của em đâu?"
"Muốn gì?"
Tôi nghĩ một chút.
"Anh."
Tai Lục Trì đỏ bừng lên.
Tôi phát hiện ra một bí mật. Khối trưởng, người mà mọi chuyện đều xử lý không chê vào đâu được như Lục Trì. Mỗi khi tôi nói thích hắn, tai hắn sẽ đỏ. Lần nào cũng đỏ. Thử mãi chẳng chán.
Ngày tốt nghiệp, nắng rất to.
Tôi mặc lễ phục cử nhân, mũ đội xiêu vẹo trên đầu, bị Lục Trì đưa tay chỉnh lại ngay ngắn hai lần.
Lần thứ ba lại xiêu, hắn bỏ cuộc.
"Em cố tình."
"Anh đoán đi."
Tôi cười hì hì lại làm xiêu mũ thêm tí nữa với hắn.
Khi chụp ảnh tốt nghiệp, mọi người đều hô "Cà tím".
Tôi không hô.
Tôi quay đầu, nhân khoảnh khắc màn trập hạ xuống, hôn lên má Lục Trì.
Tách.
Cả sân hò hét.
Lục Trì sững sờ hai giây, mặt từ cổ đỏ bừng lên tận mang tai.
Ảnh rửa ra, hắn ngắm rất lâu.
Tôi hỏi hắn có đẹp không.
Hắn nói không đẹp. Rồi đặt tấm ảnh đó làm hình nền điện thoại. Dùng trong rất nhiều năm.
Dòng bình luận xuất hiện lần cuối là vào đêm kết thúc lễ tốt nghiệp.
Tôi và Lục Trì bước trên đường khuôn viên trường, đèn đường kéo bóng hai người thật dài.
Hắn nắm tay tôi, lòng bàn tay khô ráo ấm áp.
Trước mắt bay qua mấy dòng chữ cuối cùng.
[Cái pháo hôi này, hình như đã sống sót rồi.]
[Đâu chỉ sống sót, hoàn toàn sống thành nhân vật chính luôn rồi.]
[Hu hu hu mình sai rồi, mình không nên m/ắng cậu ấy.]
[Vậy rốt cuộc đây là diễn biến gì thế? Chuyện tình pháo hôi nghịch tập à?]
[Quản làm gì. Hay là xong rồi.]
Những dòng bình luận càng trôi càng nhạt. Cuối cùng hoàn toàn biến mất. Như thể có ai đó đóng lại một cánh cửa sổ.
Từ đó về sau, thế giới trước mắt trong veo tinh khiết, chỉ còn lại gió thật, đèn đường thật, và người chân thật bên cạnh.
Tôi siết ch/ặt ngón tay, nắm lấy tay Lục Trì.
Hắn cúi đầu nhìn tôi.
"Sao thế?"
"Không sao cả."
Tôi ngập ngừng.
"Lục Trì."
"Ừ?"
"Cảm ơn anh đã đến tìm em."
Hắn không nói gì, chỉ siết nhẹ tay tôi.
Đi rất xa rồi, hắn mới mở lời: "Không cần cảm ơn. Vốn dĩ là phải tìm được em mà."