Ta vui vẻ kể mọi thứ trong núi cho Nguyệt Nương, tưởng tượng cuộc sống tự do tự tại sau này. Nguyệt Nương không chen lời, nàng ấy chỉ lẳng lặng lắng nghe, sau đó mỉm cười.

Ta nghĩ có lẽ nàng ấy sợ lạnh, tuyết trên Chung Sơn quả thật hơi nhiều.

"Cô không muốn b/áo th/ù à?” Mỗi lần nghe ta vui vẻ nói xong, Nguyệt Nương luôn hỏi một câu theo lệ.

Ta suy nghĩ nhiều lần, nghiêm túc trả lời nàng ấy: "Muốn, nhưng hiện giờ chưa có bản lĩnh này, làm không tốt có khi lại mang cả mạng hai ta ra đá/nh cược, tạm thời cứ sống tạm qua ngày đã.”

Không ngờ kế hoạch chạy trốn còn chưa thành hình, ta đã được sư tôn mời lên.

Hắn ta đãi ta đồ ăn đồ uống hai ngày, cả ngày Tuyết Nhi ơi Tuyết Nhi à. Ta và Nguyệt Nương đều m/ù mờ.

Sao vậy? Phải chăng bị đoạt x/ác?

Nếu không phải bị đoạt x/ác thì da mặt này cũng phải dày bằng tường thành mất.

Sự thật chứng minh, da mặt của một số người quả thật dày tới mức d/ao cũng không c/ắt được.

Sư tôn lấy ra một bức tranh, chầm chậm mở ra.

Người trong tranh mặc áo đỏ, cầm ki/ếm, tóc dài buộc cao, không trang điểm, chỉ có một nốt ruồi đỏ ở mi tâm.

Người trong tranh không phải ta à?

Nhưng mà vừa giống ta lại không giống ta, hình dáng thì đúng nhưng thần thái thì không phải, đuôi mắt hơi nhướng lên, có thêm vài phần quyến rũ.

Người vẽ bức tranh này như thể đang qua gương mặt này để đọc tâm tư của người khác.

Mi mắt trái của ta bỗng dưng gi/ật gi/ật, trong lòng bỗng dưng sinh ra một dự cảm không lành.

Không đúng…

Nhìn kỹ lần nữa, ta trong bức tranh đang bê bát rư/ợu.

Bát rư/ợu?

Trái tim dần dần trĩu nặng, ký ức ở quán rư/ợu phàm trần ngày đó đột nhiên ùa trở lại.

Ta dường như kéo một người, kiên quyết bắt hắn cùng xem cảnh tượng kiều diễm ở trong gương đồng.

Sau khi khóc bù lu bù loa, nước mắt nước mũi đều chùi vào tay áo của người đó, sau đó lại coi hắn là sư tôn mà mắ/ng ch/ửi một trận bằng tất cả những lời nói cay đ/ộc nhất trong đời mà ta học được từ những sư huynh.

Lúc đầu hắn nói chuyện còn khách khí: "Cô nương hãy tự trọng, bổn công tử chẳng qua chỉ nói chuyện với cô một câu, cô nương không cần nhiệt tình như vậy đâu.”

Sau đó…

Mơ hồ nhớ rằng hắn dần dần nổi gi/ận: "Bà cô ơi, cả đời này ta chưa từng cạn lời như vậy đâu.”

Nghĩ kỹ lại thì dường như tiền rư/ợu ngày hôm đó cũng là do hắn trả…

"Tuyết Nhi?” Giọng nói có phần khách khí của sư tôn kéo suy nghĩ của ta trở lại.

"Tông chủ M/a Tông tìm người nghe ngóng tung tích của người trong tranh khắp nơi mấy ngày nay, vi sư không biết người trong tranh này có phải là con thật, hay là con có từng mắc ân oán gì với Tông chủ M/a Tông hay không. Đây chính là cơ hội để lẻn vào M/a Tông, cũng là cơ hội để con lấy công chuộc tội.”

Ta thậm chí còn không có thời gian để tính toán mấy chữ "lấy công chuộc tội” kia nữa.

Tông chủ M/a Tông? Tông chủ M/a Tông Yến Vô Khuyết phong lưu khắp nơi, một năm cưới chín vợ bé trong truyền thuyết?

Ta không chỉ lấy tay áo hắn chùi nước mũi mà còn n/ợ hắn tiền rư/ợu.

Tạo nghiệt quá mà.

Ta đồng ý ngay lập tức, nhận lấy ngay bức tranh, chuẩn bị thu dọn hành lý.

Ta tất nhiên sẽ không đi gặp Tông chủ M/a Tông gì đó, chẳng qua đây chính là cơ hội tốt chạy trốn ngàn năm khó gặp.

Sư tôn nhìn ta sâu xa, theo lý mà nói hắn ta phải vui mừng mới đúng, không tốn nhiều công sức đã được như ý muốn rồi còn gì.

Để ta lẻn vào M/a Tông, cũng là kế hoạch được hắn ta vạch ra sẵn từ trước.

Đáy mắt hắn ta không hiện rõ xúc cảm bỗng thoáng qua thất vọng.

Nếu là trước kia, ánh mắt như này sẽ khiến ta trằn trọc không yên, cả đêm sẽ khó mà yên giấc.

Thế nhưng bây giờ hắn ta nghĩ gì đã không còn quan trọng nữa.

Trong đêm ta đang chăng đèn thu dọn hành lý, sư tôn lảo đảo xông vào phòng ta, không nói không rằng siết ch/ặt cổ tay ta ấn ta vào tường, sức mạnh khiếp người.

Hơi thở ấm nóng phả bên tai ta nồng nặc mùi rư/ợu.

Bình thường hắn ta không uống rư/ợu.

"Tiên tôn, ngài say rồi?” Ta không giằng ra được, lạnh lùng nói.

"Con gọi ta là gì?” Hắn ta tăng thêm lực, ta không khỏi đ/au đớn, nhìn thẳng vào đôi mắt kia, trong đó là lửa gi/ận khó kiềm chế, nào có nửa phần lạnh lùng thanh cao không nhiễm bụi trần.

"Tiên tôn.”

Ta nhả từng câu từng chữ, chỉ lo hắn ta không nghe rõ.

"Giờ đã vội vàng vạch rõ qu/an h/ệ với ta, con và Yến Vô Khuyết rốt cuộc có qu/an h/ệ như thế nào? Tại sao hắn lại muốn tìm con?” Hắn ta khóa ch/ặt ta trong vòng tay, cúi đầu ép hỏi.

"Việc này có liên quan gì với tiên tôn?” Ta bỗng cảm thấy nực cười đến lạ.

"Ừm, đúng rồi. Nếu như tiên tôn ép hỏi được ta và M/a Tông có cấu kết là tiên tôn có thể thanh lý môn hộ, phải không?” Ta nhìn thẳng vào đôi mắt của hắn ta, nói từng câu từng chữ.

Trong chớp mắt, đôi mắt của hắn ta giống như vực sâu không đáy, khiến người ta không nhìn rõ cảm xúc đang dâng trào bên trong.

"Vi sư thật ra…”

Lời nói mơ hồ không rõ ràng, hắn ta cúi đầu tiến đến gần ta.

Ta nghiêng đầu, cắn vai hắn ta như thể dùng hết sức lực bình sinh, mãi cho đến khi chân răng hơi ê ẩm, m/áu tanh lan tỏa khắp khoang miệng, m/áu đỏ tươi thấm ra thanh sam, ta mới thả ra.

"Tiên tôn, ngài nhận nhầm người rồi, ta không phải Sở Sở.”

Khi nói câu này, ta lại có cảm giác kiệt sức.

Hắn ta bỗng buông ta ra, tự dưng bật cười, vẻ mặt phức tạp, khiến người ta không dám lại gần.

"Đúng vậy, con không phải nàng, nàng ta cũng không phải nàng.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 Người Dọa Ma Chương 12
4 10 năm vây hãm Chương 10
7 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện

Mới cập nhật

Xem thêm