Tôi chuyển đến một khu tập thể cũ nát nằm sâu tận ngoại ô. Hai hôm nay đi làm về muộn, tôi cứ luôn có cảm giác có kẻ nào đó đang bí mật theo dõi mình. Để đảm bảo an toàn, tôi biếu anh bảo vệ một túi trứng gà, nhờ anh ấy tối nay cùng tôi tóm gọn tên bi/ến th/ái đó.

Đến tối, tôi cố ý đi thật chậm. Đợi đến khi cảm nhận rõ tiếng bước chân lén lút bám theo phía sau, tôi lập tức ra hiệu nhắn tin cho anh bảo vệ. Anh ấy vô cùng dũng mãnh lao ra từ sau gốc cây đã nấp sẵn, cầm chiếc xô đỏ úp thẳng lên đầu kẻ bám đuôi.

Tôi cũng không vừa, vớ ngay lấy cái cán chổi lau nhà bên cạnh, giáng một đò/n chí mạng vào cái xô đỏ ấy.

Người đàn ông bên trong gào lên một tiếng đ/au đớn.

Tiếng kêu ấy nghe quen tai đến lạ lùng, tôi hốt hoảng nhấc cái xô nhựa ra. Một mùi rư/ợu nồng nặc lập tức phả vào mặt, và người đứng bên trong, hóa ra lại chính là Mạnh Đình Hi!

"Nhìn cũng sáng sủa bảnh bao mà lại làm cái trò bi/ến th/ái này, Tiểu Ứng, cô mau báo cảnh sát đi!"

Tôi đứng ngẩn tò te tại chỗ: "Anh ơi nhầm rồi, đây... đây là bạn trai cũ của em."

Dứt lời, tôi quay sang hét lên với Mạnh Đình Hi: "Mạnh Đình Hi, anh làm cái quái gì thế hả! Đêm hôm khuya khoắt mà cứ lén lén lút lút như vậy, không gây hiểu lầm mới là lạ đấy!"

Mạnh Đình Hi có lẽ đã uống không ít rư/ợu, cộng thêm một gậy chí tử của tôi khiến anh đứng không vững, đôi tròng mắt đỏ ngầu tơ m/áu nhìn tôi: "Ứng Triều Triều, anh mẹ nó đúng là con rùa rụt cổ, anh mẹ nó hèn hạ muốn ch*t, anh mẹ nó... nhớ em đến phát đi/ên rồi."

Nói xong, cả cơ thể anh đổ ập về phía tôi, rồi hoàn toàn mất đi ý thức.

Tôi chẳng còn cách nào khác, đành phải dìu Mạnh Đình Hi vào căn phòng trọ chật hẹp của mình.

Nhà chỉ có duy nhất một chiếc giường đơn, anh nằm đó, còn tôi thì ngồi bệt dưới đất. Nhìn dáng vẻ say ngủ của anh, tôi không kiềm lòng được mà nhân cơ hội... sờ thử cơ bụng của anh một chút.

A, tuy hoàn cảnh không đúng lúc lắm, nhưng tôi thực sự nhịn không nổi cái ham muốn được chạm vào anh.

Cảm giác tay thế nào nhỉ?

Độ mềm cứng vừa phải, nói chung là cực kỳ "gây nghiện".

Đợi đến khi sờ đã tay rồi, tôi mới lấy điện thoại từ trong túi Mạnh Đình Hi ra, dùng vân tay của anh để mở khóa, rồi tìm đến số điện thoại của Trình Mạn Thư.

Lúc cuộc gọi được kết nối, giọng Trình Mạn Thư nghe có vẻ vô cùng kinh ngạc.

Tôi lạnh lùng nói: "Là tôi, Ứng Triều Triều. Cô có thể đến đón Mạnh Đình Hi được không?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm