Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương (Vợ Mới Bất Lương Có Chút Ngọt)

Chương 191: Nằm trong quan tài cũng trúng thương

05/03/2025 10:05

Editor: Hyna Nguyễn

—————–

Diễn tập cứ như vậy kết thúc trong bầu không khí vô cùng q/uỷ dị.

Tư Hạ vẫn chỉ tập trung nhìn chằm chằm vào mặt cô không thả, những thứ khác chẳng hề làm gì cả, cho nên Diệp Oản Oản dù có suy nghĩ muốn phát tác cũng không tìm được lý do hợp lý.

Thật vất vả chịu đựng đến diễn tập kết thúc, Diệp Oản Oản đang chuẩn bị chạy trốn rời đi, Tư Hạ bên cạnh vừa kết thúc cảnh diễn hôn xong, đứng dậy trong nháy mắt đột nhiên thân hình thoắt một cái, cả người không có dấu hiệu nào té xuống.

“Tư Hạ —— ”

“A! Trời ơi! Tư Hạ té xỉu!”

“Có ai không tới đây mau!”

Trong nháy mắt tiếng thét chói tai cùng tiếng kinh hô liên tiếp vang lên, hiện trường hỗn lo/ạn tưng bừng, tất cả mọi người đều hướng Tư Hạ vây lại.

Diệp Oản Oản nhất thời sửng sờ, cả người đều tiến vào trang thái phòng bị.

Người này, lại muốn náo thành cái gì nha?

Diệp Oản Oản nằm ở trong qu/an t/ài đạo cụ bằng kiếng, nhìn xuyên qua khe hở giữa đám người đang vây quanh Tư Hạ, chỉ thấy thiếu niên sắc mặt trắng bệch, vẻ mặt thống khổ co rúc ở trên đất, hô hấp cũng càng ngày càng gấp rút.

Diệp Oản Oản ngẩn người, nhìn bộ dạng như vậy, làm sao cũng không giống như là đang giả bộ a…

“Trời ơi! Tư Hạ rốt cuộc là thế nào vậy? Mới vừa rồi còn rất tốt, tại sao đột nhiên biến thành như vậy?”

“Tư Hạ phát tác cơn ho suyễn đó!” Trình Tuyết nóng nảy không dứt mà mở miệng nói.

“Tư Hạ có b/ệnh ho suyễn sao? Vậy mau nhìn xem trên người cậu ấy có mang theo th/uốc hay không a!”

“Tớ đã xem qua rồi, hình như không có, cậu ấy đã rất lâu không có phát tác b/ệnh này, làm sao giờ lại đột ngột phát b/ệnh chứ!”

“Đáng ch*t! Cái này còn cần hỏi sao? Nhất định là bị kẻ x/ấu xí Diệp Oản Oản kia dọa sợ rồi! Nhanh chóng đưa cậu ấy đi đến phòng y tế đi!”

Diệp Oản Oản đứng ở một bên: “…”

Có lầm hay không a, cô nằm ở trong qu/an t/ài cũng có thể trúng tên bị thương sao?

Trong hội trường một mảnh hỗn lo/ạn, Trình Tuyết cùng một người nữ sinh khác vội vàng muốn đỡ Tư Hạ lên đi đến phòng y tế.

Kết quả, trong không khí đột nhiên truyền tới “Ba ” một tiếng.

Tư Hạ lại dùng sức vung tay của Trình Tuyết ra, vừa thở dốc, vừa dùng cặp mắt bởi vì quá mệt mỏi mà mang theo thủy quang hướng Diệp Oản Oản nhìn qua nói “Oản Oản… Oản Oản đưa tớ đi…”

Thảo! Còn muốn cô tới sao!? Trình Tuyết vốn muốn đi đỡ tay của Tư Hạ đột nhiên cứng ngắc, ánh mắt nhìn Diệp Oản Oản đã âm trầm đến cực hạn.

Ban đầu cô ta hoàn toàn không đem Diệp Oản Oản coi ra gì, dù sao cùng loại nữ nhân cấp bậc này tranh đoạt tình nhân thật sự là quá mất mặt, nhưng ai mà biết được cái nữ nhân x/ấu xí này rốt cuộc đã làm cái gì với Tư Hạ lại có thể đem hắn làm mê mẫn đến như vậy!

Dưới con mắt của mọi người, Trình Tuyết ngay trước mọi người bị Tư Hạ từ chối điều này như đá/nh một cái vào mặt cô ta, sắc mặt lúc trắng lúc xanh, thật lâu mới cố nhịn xuống, ánh mắt vô cùng âm vụ hướng Diệp Oản Oản trừng qua nói “Đồ x/ấu xí kia! Tư Hạ đang gọi ngươi đấy không nghe được sao?”

Người hầu nhỏ đứng một bên Trình Tuyết tức gi/ận nói “Còn không mau một chút tới đây! Nếu không phải là do ngươi, Tư Hạ làm sao có thể phát b/ệnh được!”

Người chung quanh cũng đều rối rít bắt đầu chỉ trích Diệp Oản Oản.

Diệp Oản Oản mặc dù cảm giác mình lần này hoàn toàn là nằm không làm gì cũng trúng đạn, nhưng cô không khỏi nghĩ đến, ho suyễn hình như là không thể làm vận động quá kịch liệt, tâm tình cũng không thể có sự d/ao động quá lớn được nha.

Nghe Trình Tuyết nói Tư Hạ đã lâu không mắc b/ệnh, nhưng hôm nay đang êm đẹp lại đột nhiên mắc b/ệnh đến trình độ nghiêm trọng như vậy, sẽ không phải là bởi vì… Tối hôm qua bị cô dọa sợ đến vậy chứ? Hơn nữa, hôm nay từ vừa úc mới bắt đầu tình trạng của hắn liền không đúng lắm, cả người cùng tinh thần đều hoảng hốt, thật có chút giống như bộ dáng bị dọa sợ cùng bối rối.

Ách… Nghĩ tới đây, Diệp Oản Oản không khỏi có chút chột dạ.

Mắt thấy Tư Hạ hô hấp càng ngày càng khó khăn, dù sao mạng người cũng là quan trọng, vì vậy cô cũng không để ý nhiều như vậy, không có cách nào chỉ có thể nhanh chóng từ trong qu/an t/ài kiếng bước ra, một tay cô kéo cánh tay của Tư Hạ, đưa hắn đỡ lên…

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

NPC Ngốc Nghếch Dựa Vào Nhan Sắc Làm Giàu Trong Thế Giới Vô Hạn Lưu

Chương 12
Tôi là một NPC thuộc kiểu "mê hoặc" trong thế giới vô hạn lưu. Hệ thống ban cho tôi một gương mặt đẹp đến mức khuynh quốc khuynh thành, còn công việc là làm "mồi nhử". Nói đơn giản thì chính là dựa vào nhan sắc để lừa người chơi đi lạc vào đường chết. Tôi làm rất tốt. Tốt đến mức thức tỉnh ý thức bản thân, bắt đầu lén kiếm điểm tích lũy cho mình, lừa lấy đạo cụ, cuộc sống còn sung sướng hơn cả người chơi. Sau khi thức tỉnh, tôi phát hiện mình sẽ bị một người chơi cấp S mang mật danh "Phán Quan" xóa sổ. Dữ liệu bị nghiền nát hoàn toàn, đến cả tư cách đầu thai cũng không có. Thế là tôi ngoan ngoãn làm một NPC đúng bổn phận. Vậy mà Phán Quan lại kéo tôi vào một con hẻm vắng, hôn tôi hết lần này đến lần khác. "Em thay đổi rồi. Là muốn tôi nương tay tha mạng cho em, hay lại đang dùng mấy chiêu quyến rũ đó với tôi?" "Tôi thừa nhận, em đúng là rất biết mê hoặc lòng người. Vậy nên, đừng đi tìm người khác nữa. Chỉ quyến rũ mình tôi thôi, được không?" Quyến rũ á? Tôi... Có biết đâu!
230
4 Sen Vàng Song Sinh Chương 9
6 Thai Nhi Giấy Chương 10
7 Thần Phục Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

TÔI XEM CẬU ẤY LÀ ANH EM TỐT, CẬU ẤY LẠI MUỐN HÔN TÔI

12
Tôi và Từ Lăng Nhiên đã làm bạn suốt mười bốn năm. Từ mẫu giáo đến cấp ba, chúng tôi gần như hình với bóng, thân thiết như anh em ruột. Tôi cứ nghĩ, chúng tôi sẽ là bạn tốt cả đời. Khi đó, khái niệm “cả đời” trong đầu tôi rất đơn giản. Đơn giản đến mức chỉ cần mỗi sáng có thể cùng Từ Lăng Nhiên đi học, tan học cùng về nhà, cuối tuần cùng làm bài tập, rảnh rỗi thì cãi nhau vài câu vô nghĩa, tôi đã cảm thấy như vậy chính là mãi mãi. Tôi chưa từng nghiêm túc nghĩ tới chuyện một ngày nào đó giữa chúng tôi sẽ xuất hiện thứ gì khác ngoài tình bạn. Càng không nghĩ tới, thứ phá vỡ tất cả lại là một con số kỳ quái trên đầu cậu ấy. Cho đến một ngày, cậu ấy cõng tôi về nhà, tôi phát hiện trên đỉnh đầu cậu ấy đột nhiên xuất hiện một con số: 99. Trước con số ấy còn có một hàng chữ nhỏ màu đen. Mức ham muốn hiện tại đối với Tô Lịch Khê. Ham muốn? Hai chữ ấy giống như một viên đá bị ném thẳng vào đầu tôi. Tôi chấn động. Tôi nghi hoặc. Tôi không hiểu. Trong trí nhớ của tôi, Từ Lăng Nhiên vẫn luôn là một người rất sạch sẽ, rất lạnh nhạt, giống như dù cả thế giới có ồn ào đến đâu cũng không thể khiến cậu ấy nhíu mày thêm một chút. Một người như vậy, trên đầu lại hiện ra bốn chữ “mức ham muốn”.
Boys Love
Hiện đại
0