Trên lan can cầu, sợi chỉ đỏ thứ ba lặng lẽ buộc ở đó.
Nó rất mảnh, rất mờ, ánh sáng gần như không thấy, trên đó buộc một chiếc ngọc bội.
Chiếc ngọc bội hình bông sen trắng, tỏa ánh sáng nhạt trong bóng tối.
Tôi nhận ra ngọc bội đó.
Đó là chiếc ngọc bội Thẩm Mặc đeo suốt ba năm qua.
Anh ta không bao giờ tháo ra, dù tắm rửa, ngủ nghê hay chơi bóng rổ, chiếc ngọc bội luôn đeo trên cổ.
Tôi từng hỏi anh ta ngọc bội ấy có ý nghĩa gì đặc biệt không, anh ta nói: “Đây là vật mẹ để lại cho anh.”
Giống chiếc vòng ngọc của tôi.
Là kỷ vật mẹ anh ta để lại.
“Chiếc ngọc bội đó…” Giọng tôi nghẹn lại.
“Là mẹ để lại cho anh.” Giọng Thẩm Mặc vọng từ phía sau, “Bà mất khi anh mười hai tuổi, giống mẹ em. Nên anh hiểu em, thực sự hiểu. Tình cảm em dành cho chiếc vòng ngọc, giống tình cảm anh dành cho chiếc ngọc bội này.”
“Vậy sao anh lại buộc nó lên sợi chỉ đỏ?”
“Vì đây là trấn nhãn.” Anh ta nói, “Ba sợi chỉ đỏ, ba trấn nhãn. Trấn nhãn trong ký túc là miếng vải đỏ trên giường bạn em, trấn nhãn thư viện là tấm gương đồng trong phòng cổ thư, trấn nhãn cầu Trường Kiều chính là ngọc bội của anh.”
“Anh dùng kỷ vật mẹ để lại để gi*t người?”
“Không phải gi*t người!”
Giọng Thẩm Mặc đột nhiên cao vút.
“Là để c/ứu người! Để Niệm Niệm được sống! Em có biết cô ấy quan trọng với anh thế nào không? Em có biết không có cô ấy, anh đã không sống đến ngày nay?”
“Vậy anh có quyền hi sinh người khác?”
“Nếu có thể hi sinh anh, anh cũng sẵn lòng!”
Giọng anh ta gần như gào lên.
“Em có biết anh ước gì người cùng năm tháng ngày sinh với Niệm Niệm là anh không? Em có biết anh ước gì người nằm trên giường bệ/nh là anh không? Nhưng không phải!”
Niệm Niệm.
Cuối cùng tôi cũng biết tên cô ta.
Giọng Thẩm Mặc đột nhiên dịu dàng: “Bọn anh lớn lên cùng nhau, cô ấy là người thân nhất của anh. Khi cô ấy mắc u/ng t/hư, anh ngày đêm nghĩ cách c/ứu, tra tất cả tài liệu, hỏi tất cả người có thể hỏi, cuối cùng tìm ra phương pháp này.”
Anh ta ngừng một nhịp: “Em mất mẹ, em nên hiểu cảm giác mất đi người quan trọng nhất.”
“Vậy nên em phải vui vẻ hi sinh vì cô ta?”
Tôi cười phá lên vì phẫn nộ.
“Anh không bắt em vui vẻ.” Thẩm Mặc nói, “Anh chỉ nói cho em biết, tất cả đã được định đoạt. Em có c/ắt sợi chỉ thứ ba hay không cũng không quan trọng, vì em đã đứng ở trung tâm trận pháp, mạng sống của em đã bắt đầu chuyển dịch.”
Tim tôi chùng xuống.
“Ý anh là gì?”
“Em tưởng tại sao anh nói với em nhiều thế?”
Thẩm Mặc cười, nụ cười trong bóng tối càng thêm gh/ê r/ợn.
“Vì anh không cần em làm gì nữa, trận pháp đã khởi động, từ lúc em bước lên cầu Trường Kiều. Em c/ắt hai sợi chỉ trước chỉ đẩy nhanh quá trình. Giờ, mạng sống của em đã ở trên người Niệm Niệm rồi.”
Tôi cúi nhìn bàn tay mình.
Bàn tay đang trở nên trong suốt.
Không phải ví von, mà thật sự trong suốt. Tôi có thể thấy mạch m/áu trên mu bàn tay đang biến mất, có thể thấy mặt cầu phía dưới lòng bàn tay càng lúc càng rõ.
Thẩm Mặc bước đến, giơ tay định nắm cổ tay tôi: “Vy Vy, xin lỗi. Thực sự xin lỗi.”
Bàn tay anh ta xuyên qua cổ tay tôi.
Tôi nghe tiếng thét thảm thiết.
Nhưng không phải giọng tôi, cũng không phải Thẩm Mặc.
Là giọng mẹ tôi.
Luồng ánh sáng trắng x/é toạc từ cổ tay tôi, như mặt trời thu nhỏ phát n/ổ trên cầu Trường Kiều, biến cả thế giới thành màu trắng tinh khiết.
Rồi tôi nghe thấy giọng mẹ.
Không phải trong đầu, mà trước mặt, trong không khí, ngoài đời thực.
“Vy Vy đừng sợ, mẹ ở đây.”
Tôi mở mắt.
Bà mặc váy trắng, tóc dài xõa vai, dịu dàng như thuở sinh thời.
Tôi từng đọc một câu: Thần không thể ở khắp mọi nơi, nên đã tạo ra những người mẹ.
“Mẹ ơi…”
Bà nhìn tôi, mỉm cười.
Nụ cười giống hệt năm tôi bảy tuổi trong bệ/nh viện.
Đôi mắt cong cong như trăng khuyết.
“Không có mẹ bảo vệ, Vy Vy cũng phải mạnh mẽ sống tiếp, mãi mãi... sống tiếp…”
Thân hình mẹ từ từ tan vào trong gió.
Tôi muốn chạy đến ngăn bà biến mất.
Nhưng không thể cử động.
“Mẹ ơi, đừng đi…” Nước mắt tôi vỡ òa, “Xin mẹ đừng đi…”
“Vy Vy.” Giọng bà càng lúc càng nhỏ, “Mẹ chỉ đổi cách thức ở bên con thôi.”
Bà chỉ tay về phía cổ tay tôi.
Tôi cúi xuống nhìn.
Chiếc vòng ngọc xám trắng đã biến mất, thay vào đó là một vết hằn mờ.
Tôi ngẩng đầu lên.
Trên cầu không còn ai.
Mẹ biến mất. Ánh sáng trắng biến mất. Thẩm Mặc cũng biến mất.
Chỉ còn tôi đứng giữa cầu Trường Kiều, tay nắm ch/ặt chiếc kéo, trong túi là bật lửa, trên cổ tay khắc hai dòng chữ.
Gió đêm thổi qua, mang theo hơi nước hồ và mùi hoa quế từ xa.
Tôi nhìn về phía cuối cầu.
Sợi chỉ đỏ thứ ba vẫn buộc trên lan can, nhưng chiếc ngọc bội đã biến mất, thay vào đó là một nhúm bột trắng xám, như tro xươ/ng bị đ/ốt ch/áy.
Đó là chiếc vòng ngọc của mẹ.
Không, đó chính là mẹ tôi.
Bà để lại chút tàn tích cuối cùng của mình trên cầu Trường Kiều.
“Lâm Vy.”