Tôi biết anh định bật đèn.
Thế là ngoan ngoãn nhắm mắt lại.
"Được rồi."
Cuối cùng căn phòng cũng sáng lên.
Tôi chớp mắt vài cái rồi nhìn về phía Lục Vọng Cẩn.
Biểu cảm anh vẫn không mấy dễ chịu.
"Anh tưởng sau ba năm, em đã hiểu được tình cảm anh dành cho em rồi chứ."
Tôi ngẩn người.
"Ý... ý anh là sao?"
"Bé con, nếu anh thật sự chỉ muốn đối phó với gia đình, liệu anh có quan tâm đến việc em giao lưu với người khác không? Có đêm nào anh không vòi vĩnh làm chuyện khiến em thoải mái không?"
Câu này tôi thấy không đúng.
Rõ ràng là để anh thoải mái hơn.
"Anh sẽ gh/en t/uông tức gi/ận mỗi ngày khi thấy em đi cùng Omega kia sao? Em nghĩ nếu không có tình cảm, anh sẽ suốt ngày nghĩ m/ua đồ lấp lánh cho em sao?"
"Nhưng... lúc tìm em, anh không nói thế."
Lục Vọng Cẩn đỡ lấy mặt tôi.
Mũi anh áp sát mũi tôi.
"Có khả năng nào lúc đó là vì em đề phòng anh quá mức, và anh biết Alpha không nằm trong tiêu chuẩn chọn bạn đời của em? Nếu không nói vậy, em đồng ý đến với anh sao?"
Đúng thật.
Tôi chưa từng nghĩ sẽ yêu một Alpha.
Lại còn là sếp của mình.
Tôi luôn nghĩ cuối cùng mình sẽ tìm một Beta bình thường như mình.
Cùng nhau trọn đời.
Chứ không phải một Alpha hay gh/en như Lục Vọng Cẩn, vừa thích làm nũng.
Quan trọng hơn.
Anh khiến tôi không chịu nổi.
"Vậy nên anh phải giữ em ở bên trước đã, thời gian trôi qua em sẽ hiểu tình cảm của anh. Kết quả... chưa đợi em giác ngộ đã đợi được tin em muốn chia tay!"
Tôi x/ấu hổ cắn môi.
"Em tưởng... anh đối xử với ai cũng thế."
"Mạnh Tĩnh, trong lòng em anh là người tốt tính sao?"
Không phải.
Lục Vọng Cẩn giống loại người vì muốn được thứ gì đó mà bất chấp th/ủ đo/ạn.
Tính tình cũng chẳng tốt lành gì.
Khi anh m/ắng nhân viên ở công ty.
Tôi nhìn còn thấy sợ.
Đối với người khác anh luôn lạnh lùng.
Nhưng khi đối với tôi.
Lại hoàn toàn khác biệt.
Tôi vẫn tưởng anh chỉ đơn thuần có hai mặt.
Hóa ra không phải.
"Bởi chuyện từ từ này, với anh không bao giờ tồn tại. Thứ anh muốn, phải giữ ở bên cạnh trước đã mới yên tâm."
Lục Vọng Cẩn không biết từ lúc nào.
Tay lại bắt đầu rảo khắp người tôi.
Châm lửa khắp nơi.
"Nhưng anh không ngờ, ba năm trôi qua em vẫn chỉ xem anh là sếp. Một chút dấu hiệu rung động cũng không có, bé con nói xem anh có nên trừng ph/ạt em thật kỹ không?"
"Em... em nghĩ hôm nay đủ rồi, đã khuya lắm rồi, ta về nhà đi?"
"Không gấp, tối nay ở đây luôn."
Quãng thời gian còn lại.
Tôi đã hiểu Lục Vọng Cẩn tức gi/ận thế nào về chuyện hôm nay.
Sáng hôm sau thức dậy.
Chân tôi r/un r/ẩy.
"Anh bế em ra ngoài nhé?"
"Không! Em tự đi được!"
Nếu để người khác thấy anh bế tôi, qu/an h/ệ giữa chúng tôi sẽ lộ ra hết.
Thế là tôi gắng gượng tự bước từng bước.
Nhưng vừa vào thang máy đã không chịu nổi.
Lục Vọng Cẩn kịp thời đỡ lấy tôi, tay vòng qua eo.
Để tôi dựa vào người anh.
"Cứ phải gồng lên thế?"
"Anh còn hỏi! Nếu không phải do anh, em có ra nông nỗi này không?!"