Xin Chào, Kết Hôn Được Không?

Chương 1

01/11/2025 10:07

1.

Yến Ly bị xe đ/âm và hôn mê suốt ba ngày.

Nghe nói sau khi tỉnh lại, cậu cứ liên tục làm ầm ĩ.

Tôi nghĩ Yến Ly gi/ận vì không thấy tôi ở bên cạnh lúc tỉnh dậy, cảm thấy tôi không quan tâm, không chăm sóc cậu, nên mới nổi cáu.

Bởi vì Yến Ly vốn là người hay gh/en t/uông, lại còn rất bám người.

Vậy nên khi nhận được tin, tôi vội vàng mang canh gà đến b/ệnh viện.

Ai ngờ, khi tôi vừa đến ngoài cửa phòng b/ệnh, đã nghe thấy Yến Ly lớn giọng:

"Kết hôn? Lại còn lấy một người đàn ông? Không thể nào, tôi đâu phải gay! Đừng có dọa tôi, tôi không tin đâu!"

"Đừng phí thời gian nữa, đi làm thủ tục xuất viện đi! Tôi vẫn khỏe, chẳng sao cả!"

Bên trong phòng im lặng một lúc, rồi bỗng có người nhắc đến tên tôi:

"Vậy cậu còn nhớ Hứa Hàn không?"

Yến Ly đáp ngay, không chút do dự:

"Ai vậy? Không biết."

Giọng điệu thản nhiên, như thể đang nói về một người hoàn toàn xa lạ. Nghe mà lòng tôi nhói đ/au.

Ba năm yêu đương, một năm kết hôn, tôi từng thấy trong mắt cậu toàn là tôi, nhưng giờ đây, nhìn lại người đàn ông lạnh nhạt này, tôi không thể nào chấp nhận nổi.

Đây là lần đầu tiên cậu không có chút cảm xúc nào khi nghe đến tên tôi.

“Anh ta là chồng cậu đấy! Lần đầu gặp đã bám riết không buông, còn nói muốn làm chó cho người ta cơ mà!”

Yến Ly lập tức phản bác:

"Mày đùa gì thế hả?!"

Giọng điệu này, ai quen một chút cũng biết cậu đang tức gi/ận.

Cả căn phòng lại trở nên yên tĩnh.

Tôi định bước vào thì Yến Ly lại lên tiếng, nhưng lần này giọng nghiêm túc hơn rất nhiều.

“Nhìn mặt mấy người, chẳng lẽ tôi thật sự đã lấy một người đàn ông? Anh ta chắn chắn phải đẹp lắm mới khiến tôi cong được chứ? Ai vậy? Có ảnh không?”

Bên kia im lặng một lúc rồi giọng nói có chút ai oán:

“Không phải cậu cấm bọn tôi chụp hình người ta à? Gh/en t/uông đến độ chẳng ai dám giữ ảnh hết. Muốn biết người ta trông thế nào, lát nữa gặp rồi biết.”

Quả thật, Yến Ly rất hay gh/en.

Sau khi kết hôn, cậu gần như muốn nh/ốt tôi trong nhà.

Nhưng tôi còn có công việc, không có nhiều thời gian ở bên cậu.

Vậy nên, thời gian rảnh của tôi đều bị Yến Ly chiếm trọn.

Sáng đưa đi làm, chiều đến đón về.

Còn về chụp ảnh, cậu rất thích chụp cho tôi nhưng lại không thích người khác chụp. Chỉ là, kỹ thuật chụp của Yến Ly… còn cần luyện thêm nhiều lắm.

"Thôi kệ, tôi chắc chắn không nào thể thích đàn ông được, đợi anh ta tới rồi, tôi sẽ ly hôn."

Giọng Yến Ly đầy quyết liệt.

“Thật sự muốn ly hôn à? Lỡ sau này nhớ lại, đừng có khóc lóc xin người ta quay về nhé!”

"Đừng nói nữa, tôi chắc chắn không hối h/ận!"

Giọng điệu mạnh mẽ, không cho phép bất kỳ sự phản bác.

Nghe vậy, tôi chỉ thở dài.

Nếu Yến Ly đã quyết định vậy, thì hãy chia tay một cách nhẹ nhàng.

Tôi không ép buộc nữa.

Cầm theo bình giữ nhiệt, tôi bước vào phòng b/ệnh.

đ/ập vào mắt tôi là bóng dáng Yến Ly đang đứng bên khung cửa sổ, trên người đã thay sang quần áo thường ngày.

Đường nét trên khuôn mặt đẹp như tranh vẽ, khóe môi hơi cong, toát lên vẻ ngông nghênh quen thuộc.

Đôi mắt đào hoa liếc sang, mang theo chút bực bội — nhưng khi ánh nhìn ấy chạm vào tôi, cậu liền khựng lại.

Còn những người bạn thân của em thì nhìn tôi đầy cảm thông.

Một người tiến lại muốn vỗ vai tôi an ủi, nhưng rồi như nhớ ra điều gì đó, liền nhìn Yến Ly rồi rụt tay lại, vội vàng chạm vào mũi mình.

Tôi gượng cười, đặt canh gà lên chiếc bàn thấp cạnh giường.

Vừa định rụt tay lại, cổ tay đã bị Yến Ly nắm ch/ặt lấy.

Ánh mắt cậu sáng lấp lánh, giống như lần đầu tiên nhìn tôi vậy.

Cậu nói: "Xin chào, anh có thể kết hôn với tôi được không?"

2

Tôi sững người, rồi lại thấy hơi thích thú. Nhẹ nhàng bắt lấy bàn tay cậu, tôi nhướng mày nhìn:

"Nhưng tôi đã kết hôn rồi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
5 Người Dọa Ma Chương 12
6 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
8 Ngọc Vỡ Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm