Hắc Vô Thường hỏi Lucifer những máy khoan kia dùng để làm gì, tại sao Satan lại bắt q/uỷ đen đẩy những cái máy đó.

“Những máy khoan đó dùng để khoan lấy dầu thô và khí thiên nhiên từ dưới lòng đất, sau đó vận chuyển lên mặt đất cung cấp cho tài phiệt khai thác.”

Lucifer nói cho Hắc Vô Thường biết: Những q/uỷ da đen kia sau khi bị Tử Thần tiêu diệt sẽ bị chở đến địa ngục, suốt đời suốt kiếp đều phải đẩy máy khoan.

Hắc Vô Thường vô cùng bàng hoàng và phẫn nộ, những vị thần của đất nước này không những phân biệt đối xử với loài người mà còn coi những người thuộc các chủng tộc khác nhau như rơm rác, vô cùng bất công!

“Thượng Đế không phải nói loài người đều là con dâu của ông ta sao, tại sao ông ta lại cho phép những việc như vậy xảy ra?”

“Mặc dù loài người đều là con dân của Thượng Đế, nhưng không phải tất cả mọi người đều là ‘con dân được chọn’ của Thượng Đế. Thiên Đường của nước Mỹ được quyết định bằng hệ thống bầu cử, mỗi phiếu bầu lại phụ thuộc vào lượng tài sản mà một người sở hữu. Vì vậy, nếu Thượng Đế muốn tái đắc cử, ông ta buộc phải nịnh bợ những kẻ quyền quý và các ông chủ tài phiệt.”

Hắc Vô Thường không khỏi lắc đầu: Nếu như nói quyền quý đã thâu tóm hoàn toàn Thiên Đường, vậy há chẳng phải không có bất kỳ quyền lực nào có thể kìm hãm được bọn họ, cứ như vậy trở đi, những người này sẽ có thể thu lượm của cải vô hạn mà không gặp bất cứ rào cản nào. Còn những vị thần cuối cùng chỉ là những công cụ nằm gọn trong tay chúng!

Thật là hoang đường!

Lucifer cười khổ, lão nói thậm chí một vị thần bên ngoài như Hắc Vô Thường còn thấy được rõ ràng vấn đề này nhưng Thiên Sứ và Thượng Đế lại nhắm mắt làm ngơ những điều đó, vì vậy không gì là lạ khi hắn bị đày xuống địa ngục.

“Điều bây giờ tôi có thể làm là giúp đỡ những người vô tội trốn thoát khỏi địa ngục, mặc dù Satan kia có mũi ‘chó’ nhưng lại là một tên ngốc, hắn ta chỉ biết nhất định phải giam giữ q/uỷ da đen ở địa ngục, chỉ cần cậu lấy lông vũ của ta che lên mặt, hắn ta sẽ thả cậu ra ngoài.”

Thế nhưng vấn đề là, do Lucifer thường xuyên giúp người vượt ngục nên lông vũ trên cánh đã chẳng còn mấy cọng, Hắc Vô Thường cũng là người thông minh, hắn thấy từng này vốn dĩ không thể che được hết, vì vậy hiện giờ hai người chỉ có thể nghĩ cách khác.

Do Satan truy lùng khắp nơi, Lucifer và Hắc Vô Thường chỉ có thể trốn đông trốn tây, trừng hợp là bọn họ lại gặp được một đứa bé.

Đứa bé này khoảng chừng 5 tuổi, không may bỏ mạng do vụ án trường học đấu sú/ng, sau khi ch*t lại bị Tử Thần đưa đến địa ngục, bởi vì còn quá nhỏ nên không thể lao động, chỉ có thể lượn lờ khắp nơi trong địa ngục.

Hắc Vô Thường ôm đứa bé, cảm thán thói đời lại lệch lạc như vậy, Lucifer khuyên hắn đi mau, bởi Satan sắp đuổi tới rồi.

Hắn bỗng thay đổi suy nghĩ, nếu lông vũ của Lucifer không che được mặt mình, vậy để đứa bé này trốn ra ngoài thay cho mình thì sao?

Thế là Hắc Vô Thường viết một bức thư đưa cho đứa bé, dặn cậu sau khi trốn ra khỏi địa ngục thì đ/ốt bức thư này đi, đứa bé gật đầu.

Lucifer cảm thấy gửi gắm hy vọng vào một đứa bé thật sự không ổn, nhưng Hắc Vô Thường giữ vững lòng tin, vậy nên Lucifer chỉ đành nhịn cơn đ/au dứt lông vũ của mình dán lên mặt đứa bé.

Satan thấy đứa bé dính lông vũ đầy mặt thì gi/ật b/ắn mình, hắn ta nghĩ là Tử Thần sơ suất bắt nhầm người, thế là vội vàng đưa đứa bé ra khỏi địa ngục, còn nhét cho đứa bé một hộp bánh quy coi như bồi thường.

...

Satan đi khắp nơi mà không tìm được Hắc Vô Thường, đang tức gi/ận phừng phừng.

Lúc này tiểu q/uỷ bỗng nhiên báo có người tới thăm, Satan vốn không muốn tiếp khách nhưng tiểu q/uỷ lại nói người đó mặc đồ trắng, đến cả tóc và mặt cũng là màu trắng, chỉ sợ là người có địa vị tôn quý!

Thế là Satan vội vàng bảo tiểu q/uỷ mời người đó vào đây, chỉ thấy người tới đội một cái mũ cao, cười tươi, nhưng lưỡi thì dài thòng như lưỡi chó.

Satan không dám thất lễ, vội vã hỏi: “Ngài có gì dặn dò kẻ dưới ạ?”

“Ta là đặc sứ do Thượng Đế phái tới, niệm tình người có công quản lý địa ngục mà ban thưởng riêng cho một bát canh, nhà ngươi mau uống đi.”

Satan thầm nghĩ những năm làm việc cần cù của mình cuối cùng cũng được Thượng Đế để mắt, thế là vui vẻ bưng bát canh Mạnh Bà uống cạn sạch, sau khi uống hết, hắn ta chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng, cái gì cũng không nhớ được.

Hắc Vô Thường cười nói: “Nhà ngươi nhớ ta là ai không? Bản thân mình là ai? Ngươi đang làm gì?”

Satan lắc lắc đầu.

Vậy là Bạch Vô Thường nói với hắn ta, nói hắn ta là người Thượng Đế cử đến để giám sát địa ngục và cai quản m/a q/uỷ ở đây, nhưng nhiệm vụ chính của hắn ta là giam giữ nhưng q/uỷ da trắng, nhất định phải thả q/uỷ da đen ra, Satan mơ mơ màng màng coi đó là thật.

Satan nhìn thấy q/uỷ da đen chật ních trong địa ngục thì gi/ật b/ắn mình, thầm nghĩ mình thật sự phạm sai lầm rồi. Vì vậy hắn ta vội vàng mở cánh cửa địa ngục ra, để những q/uỷ da đen rời đi theo trật tự. Hắc Vô Thường và Lucifer cũng hòa vào trong dòng người đi ra ngoài.

Bạch Vô Thường cũng chuẩn bị rời đi, nhưng bị Satan túm lại.

“Tôi là đặc sứ Thượng Đế phái tới, nhà ngươi làm gì thế hả?”

“Thượng Đế bảo tôi giam giữ q/uỷ da trắng, mi trắng như vậy còn là đặc sứ của Thượng Đế à? Lừa ai hả?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
9 Vùng vẫy Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tổng tài độc đoán yêu tôi

Chương 16
Người anh em tổng tài của tôi… vậy mà lại thoát ế rồi. Là đứa bạn phú nhị đại ăn chơi trác táng bên cạnh một tổng tài cuồng sự nghiệp, đương nhiên tôi là người đầu tiên gào lên đòi gặp “chị dâu”. Trong phòng riêng, tôi vừa chọc cho “chị dâu” cười được một cái, thì thằng bạn thân đã dùng ánh mắt âm trầm nhìn tôi chằm chằm. Tôi ngẩn người một giây rồi nảy số ngay: Ồ, ghen rồi chứ gì, tôi hiểu mà! Tổng tài bá đạo mà! Yêu vào là não tàn một tí cũng bình thường thôi! Đang định trêu chọc một câu thì đã bị hắn đè nghiến xuống sofa: “Cậu chưa từng dỗ tôi như vậy.” Tôi sốc đến mức trợn tròn cả mắt. Không phải chứ người anh em, ông... Đối tượng của ông còn đang ngồi lù lù bên cạnh kia kìa! Chị dâu ơi! Chị lên tiếng đi chứ chị dâu ơi!
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
1,000
Bại Tướng Chương 10: Em sợ tôi?