Lăng Tiêu nhìn tôi chằm chằm.
Thuần thục châm một điếu th/uốc.
Nửa cười không cười.
"Sao giờ lại thê thảm thế này?"
"Đi một vòng rồi mới phát hiện ra vẫn là tôi dễ lừa nhất, nên lại quay về à?"
Giọng hắn không cao.
Nhưng từng chữ đều đầy gai góc.
Bác sĩ và những người khác ý tứ lui ra.
Bình luận lập tức hiện lên.
【Ôi giời ơi! Chính chủ quay về?! 】
【Không phải nói bạch nguyệt quang đã ch*t rồi sao?】
【Công chính sắp hóa đen rồi!】
Tôi cúi đầu.
Không phản bác.
Cũng chẳng thừa nhận.
Lăng Tiêu đột nhiên đưa tay, bóp lấy cằm tôi.
Lực đạo không mạnh.
Nhưng không cho phép né tránh.
Hắn lạnh nhạt mở miệng:
"M/ù rồi à?"
"Đúng là báo ứng."
Mùi th/uốc lá vấn vít quanh khoang mũi.
Trước đây hắn chưa từng hút th/uốc, uống rư/ợu... hay bất kỳ thói x/ấu nào tương tự.
Đúng như hệ thống đã từng nói.
Là một công chính phẩm hạnh ưu tú.
Ngoại trừ việc vướng phải bạch nguyệt quang không đáng tin như tôi.
Cổ họng tôi nghẹn lại.
Lời biện giải lại nuốt vào trong.
Tôi không muốn, cũng không thể giải thích nhiệm vụ hệ thống giao phó.
Ở mức độ nào đó.
Tôi và những kẻ công lược kia không khác gì nhau.
Thậm chí tôi còn ích kỷ hơn.
Vì mạng sống của bản thân.
Mà từ bỏ Lăng Tiêu và đứa trẻ.
......
Và ở nơi tôi không nhìn thấy.
Đôi mắt Lăng Tiêu đỏ đến rợn người.
Nước mắt ngập tràn.
Chỉ chực trào ra khỏi khóe mắt.
Chỉ còn lại chút thể diện cuối cùng.
Tàn th/uốc rơi trên mu bàn tay.
Bỏng đến nỗi da thịt bốc khói.
Hắn cũng không buồn để ý.
Chỉ không chớp mắt nhìn vào đồng tử m/ù lòa của tôi.
Còn nhắn tin hỏi bác sĩ riêng.
【Mắt của Dư Lạc Ý, có khả năng chữa trị không?】
Phía bác sĩ lập tức hồi đáp:
【Cần kiểm tra chi tiết hơn mới có thể đ/á/nh giá.】
Lăng Tiêu gập điện thoại.
Dập tắt điếu th/uốc.
"Dư Lạc Ý, tôi c/ăm h/ận em đến tận xươ/ng tủy."
"Em phải dùng cả quãng đời còn lại để bù đắp cho tôi!"
"Em đừng hòng thoát khỏi tôi!"
Từng chữ từng chữ, hắn nói ra bằng hết sức lực.
Nhưng bình luận lại như ăn phải nấm ảo giác.
Chỉ cảm thấy khó hiểu.
【Ơ kìa, Công chính chẳng phải nói bắt được là gi*t sao, giờ chỉ dám nói mấy lời cay đ/ộc rồi sắp xếp cả quãng đời còn lại vậy?】
【Công chính đúng là loại si tình, nhân lúc bạch nguyệt quang không nhìn thấy mà khóc như mưa.】
【Toàn thân chỉ còn cái miệng là cứng nhất rồi, không hiểu bạch nguyệt quang ngày xưa cho hắn uống bùa mê gì vậy?! 】
Trái tim tôi như mặt hồ phẳng lặng.
Bị ngọn gió thổi lên từng đợt gợn sóng.