Thần Đạo Đan Tôn

Chương 3872: Trúc ba cơ sở (1)

05/03/2025 16:13

Đúng lúc này, rốt cục đã có thế lực không kìm nén được nữa mà tiến vào đế đô.

Đây là Hỗn Nguyên tông, một lão giả mang theo một người trẻ tuổi đi tới cửa học viện đế đô, không nói gì làm cái gì, cứ như vậy khoanh chân ngồi xuống, ngăn chặn đường ra vào.

Lập tức có thủ vệ đi lên đuổi người, kết quả người ta nói lần này là tới khiêu chiến học sinh ưu tú trong học viện. Một đấu một đơn đấu, nếu như có người nào có thể ở trong cùng cảnh giới hoặc là cùng tuổi thắng tên người trẻ tuổi kia. Như vậy bọn hắn sẽ phủi mông một cái rời đi, nếu không, bọn hắn sẽ ngăn cửa mười ngày ở đây.

Tin tức truyền ra, lập tức đã dẫn phát chiến ý của học sinh trong học viện, cả đám nhao nhao đi ra khiêu chiến.

Kết quả, bất kể là ai xuất thủ, đều bị tên người trẻ tuổi kia nhẹ nhõm đ/á/nh bại.

Tin tức này giống như một cơn gió truyền khắp đế đô.

Hỗn Nguyên tông đến đây khiêu khích, không ngờ học viện đế đô lại không người nào có thể địch lại nổi?

Đây là một cái tát rất nặng vào mặt, học viện đế đô là nơi hội tụ toàn bộ học sinh cực kỳ ưu tú trong Huyền Bắc quốc. Thế nhưng lại không địch lại một đệ tử tông môn đột nhiên xuất hiện hay sao?

Như vậy học viện đế đô còn mặt mũi nào mà tồn tại nữa chứ?

Học viện đế đô bị người ta ngăn cửa, không người nào có thể thắng?

Chuyện này vừa nhìn là học viện đế đô vô năng, trong một cái học viện to như vậy mà không tìm ra một người có thể đ/á/nh thắng, toàn bộ đều là phế vật.

Nhưng lại suy nghĩ một chút, học viện đế đô là nơi hội tụ toàn bộ thiên tài trong quốc gia, nơi như vậy mà cũng không tìm ra người có thể đ/á/nh thắng đối phương, chẳng lẽ thật sự là không có thiên tài sao?

Hay là nói, học viện vô phương dạy bảo, không dạy được người chứ?

Nếu như là khả năng sau... Vậy thì sau này ai còn muốn tiến vào học viện đế đô, học viện tốt nhất tượng trưng cho đế quốc này còn không bằng một Hỗn Nguyên tông hay sao.

Đúng vậy, về sau khi tất cả mọi người chọn đường võ đạo, nhất định sẽ ưu tiên cân nhắc Hỗn Nguyên tông, mà không phải là học viện đế đô.

Đây là muốn làm suy yếu sự thống trị của Huyền Bắc quốc từ cội ng/uồn a.

Có Hỗn Nguyên tông, về sau sẽ lại còn có một Thanh Thiên tông, Hải Hà phái gì gì đó, tiếp tục ngăn cửa, hoàn toàn đánh nát danh vọng của học viện đế đô rơi xuống đài a.

Cứ như vậy, học viện đế đô còn thu hút được nhân tài tới hay sao?

Sau khi Lăng Hàn biết được không khỏi lau mắt mà nhìn đối với một già một trẻ này của Hỗn Nguyên tông. Chiêu này thật sự rất là đ/ộc á/c, hết lần này tới lần khác từ bề ngoài nhìn vào còn không tìm ra được một chút chỗ hở nào. Người ta căn bản không có phá hỏng luật pháp của đế quốc, sao có thể trị tội cơ chứ?

Bên đế đô, quả thực thiên tài chân chính không nhiều, ngoại trừ hai yêu nghiệt áp thiên như Lăng Hàn và Hồng Thiên Bộ ra cũng chỉ có mấy tên hoàng tử. Bên Yêu tộc cũng không thiếu thiên tài, nhưng sự thần phục của bọn hắn vốn đã là không cam lòng không muốn. Lúc này còn muốn bọn hắn dốc sức hay sao?

Ha ha.

Cũng không lâu sau đã có tin tức truyền ra, Hồng Thiên Lượng muốn xuất thủ.

Nói đến Hồng Thiên Lượng, mặc dù hắn là cháu trai của Hồng thái sư, bản thân cũng có thể được xưng tụng là thiên tài. Thế nhưng thật ra là một nhân vật bi kịch, trường kỳ sống ở dưới bóng m/a của huynh trưởng hắn. Qua nhiều năm như vậy mà vẫn có thể giữ được ý chí chiến đấu dâng trào, muốn vượt qua Hồng Thiên Bộ, kỳ thật chuyện này cũng rất không dễ dàng.

Chỉ là trước có Hồng Thiên Bộ, sau có Lăng Hàn, đều là núi lớn mà hắn không thể vượt qua, chắc hẳn nhất định hắn rất là phiền muộn.

Hiện tại, Hồng Thiên Lượng đứng ra nghênh đón thiếu niên Hỗn Nguyên tông, chẳng lẽ lại muốn Đông Sơn tái khởi hay sao?

Lăng Hàn cảm thấy thú vị, mà hắn cũng cho rằng không thể để cho Hỗn Nguyên tông tiếp tục náo loạn như thế. Nếu như Hồng Thiên Lượng không thể giải quyết, hắn sẽ ra tay.

Ngày thứ hai, Lăng Hàn đã dẫn mấy đứa trẻ đi ra ngoài, chạy tới học viện đế đô.

Lúc này ở nơi này đã có rất nhiều người tới, ngay cả các hoàng tử cũng tới không ít, mỗi một người đều rất kích động.

Trước đó có Lăng Hàn chống lại Tử Hồng tông, đ/á/nh ch*t Thôi Trường Vận, mặc dù đã chọc tới cường giả tiên đồ như Thôi Trấn Hải. Thế nhưng cuối cùng vẫn biến nguy thành an, còn có được cơ duyên lớn lao.

Cho nên, lần này chư vị hoàng tử đều muốn giành lại cái sinh ý này. Chỉ là người tuổi trẻ kia thực sự rất mạnh, bọn hắn hoàn toàn không có nắm chắc thủ thắng, cho nên mới một mực quan sát, ý đồ tìm ra nhược điểm của người tuổi trẻ kia.

Chỉ cần là người thì sẽ có nhược điểm, nơi không đủ chính là đệ tử học viện xuất chiến trước đó quá yếu, căn bản không có cách bức thực lực của người tuổi trẻ kia ra ngoài. Người ta chỉ là tiện tay đánh đấm, tự nhiên cũng không có khả năng để lộ ra sơ hở.

Hồng Thiên Lượng thì lại không giống vậy, dù như thế nào thì hắn cũng là thiên tài đời thứ nhất, mặc dù không sánh kịp Lăng Hàn và Hồng Thiên Bộ. Thế nhưng dù thế nào cũng có thể bức mấy phần thực lực chân chính của người tuổi trẻ kia ra a.

Cho nên, các hoàng tử cũng tới không ít, tất cả đều chờ Hồng Thiên Lượng làm đá thử kiếm, sáng tạo cơ hội cho bọn hắn.

Lăng Hàn đã sớm đến, hắn ngồi ở trên cái nhánh cây thô to, cách mặt đất rất cao, tầm mắt rất rộng lớn. Mà bảy anh em hồ lô đều ngồi ở bên cạnh hắn, bên trong miệng đều ngậm đồ ăn vặt, cho dù là Tam Oa kiêu ngạo cũng không ngoại lệ, hiển nhiên đã bị Lăng Hàn làm hư.

- Lão đầu kia cũng là cường giả tiên đồ, đứng ở trên bậc thang thứ nhất.

Nhị Oa nói.

Lăng Hàn gật đầu, như vậy hẳn lão đầu này cũng là Trúc Cơ cảnh, chỉ là trước đó hắn nghe nói Trúc Cơ còn phân ra cái gì mà Nhân Đạo cơ, Thiên Đạo cơ. Thế nhưng lại không biết cảnh giới cụ thể của lão đầu này là gì.

- A, ta nhớ ra rồi.

Đại Oa vỗ hai tay, nói:

- Bậc thang thứ nhất của tiên đồ chính là Trúc Cơ cảnh, xây dựng cơ sở Tiên đạo.

- Con người khác nhau sẽ có cơ sở khác nhau, nền tảng bình thường nhất chính là Nhân Đạo cơ, nhưng mà khi làm cho cơ sở Nhân Đạo cơ đến viên mãn, kỳ thật cũng có thể xông lên cảnh giới càng cao hơn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học cách buông

Chương 10.
Tôi đã nhốt Giang Đình Chu trong biệt thự suốt 3 tháng. Cậu ấy ngày càng ít nói. Rèm cửa luôn kéo kín, điện thoại bị cất đi, mật khẩu cửa mỗi ngày đổi một lần. Lúc tôi bưng cháo vào phòng, cậu ấy ngồi bên mép giường, cúi đầu nhìn những vết đỏ trên cổ tay. Tôi dịu giọng dỗ dành: “Đình Chu, hôm nay ăn xong, tôi đưa em ra vườn đi dạo nhé?” Cậu ấy không ngẩng đầu, chỉ hỏi rất khẽ: “Thẩm Tử Việt, bao giờ anh mới chịu buông tha cho tôi?” Tôi vừa định đưa tay chạm vào cậu ấy, trước mắt bỗng hiện lên những dòng bình luận: [Đừng chạm nữa, cậu ấy thật sự sắp không chịu nổi rồi.] [Nửa tháng nữa, cậu ấy sẽ bắt đầu giấu thuốc.] [Thẩm Tử Việt ôm xác cậu ấy khóc đến khàn cả giọng, nhưng có ích gì chứ? Chính anh ta đã ép chết cậu ấy.] Tay tôi khựng lại giữa không trung. Giang Đình Chu theo bản năng lùi về phía sau, cả bờ vai đều run lên. Tôi nhìn đôi mắt trống rỗng đến mức chẳng còn chút ánh sáng nào của cậu ấy, rồi đột nhiên quay người lấy điện thoại, giấy tờ tùy thân và chìa khóa xe trong ngăn kéo ra: “Em đi đi.” Giang Đình Chu sững sờ. Tôi viết mật khẩu cửa lên giấy, đẩy đến trước mặt cậu ấy: “Sau này tôi sẽ không tìm em nữa.” Có lẽ là do tôi nhìn nhầm, khóe mắt cậu ấy dường như hơi đỏ lên một chút.
378
2 Nguyện Nguyện Chương 10
3 3 tháng còn lại Chương 15
6 Ai cũng ngã thôi Chương 11
10 Thay Đồ Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Giáo Sư Bùi Và Chó Điên Họ Phùng

8
Tôi là một đại ca hắc đạo. Vì muốn có được người anh rể xinh đẹp bị vợ bỏ chạy của mình, tôi đã diễn vai một thợ sửa xe thật thà, an phận trước mặt anh suốt sáu năm. Ban ngày thân thiết với anh rể, ban đêm lại lén lút “thân thiết” với anh rể. Về sau, tôi không nhịn được nữa, giữa ban ngày ban mặt trói anh rể lên giường. “Giáo sư Bùi từng thử đàn ông chưa?” “Thử rồi.” Điện thoại trên bàn không ngừng rung lên. Tôi ngậm áo, ngửa đầu thở ra một hơi, cúi xuống hôn nhẹ lên mặt Bùi Xuyên rồi cầm điện thoại lên. Màn hình hiển thị người gọi đến là “Phùng Mạn”. Phùng Mạn là chị gái tôi, gần đây vừa quay lại Thượng Cảng. Hôm nay Bùi Xuyên về muộn, chính là vì đi gặp chị ấy. Tôi bắt máy, vừa dọn qua những dấu vết hỗn loạn trên người Bùi Xuyên, vừa khàn giọng nói: “A lô.”
Boys Love
Hiện đại
0
Thay Đồ Chương 11