Mở mắt ra lần nữa, xộc vào mũi là mùi th/uốc sát trùng quen thuộc.
Đập vào mắt là một mảng trắng toát, bên giường chẳng có một ai.
Tôi gi/ật phăng kim truyền, lảo đảo muốn đứng dậy.
Lúc Hoắc Minh Tranh bước vào, thứ đ/ập vào mắt hắn chính là cảnh tượng này.
Hắn cau mày đ/è tôi trở lại giường.
"Cậu đừng có phát đi/ên nữa được không?"
"Anh đừng quan tâm đến tôi."
"Tôi nhất định phải lấy được tro cốt," tôi nhìn anh bằng ánh mắt không chút gợn sóng, "Lấy được tro cốt rồi, cho dù anh muốn trả th/ù tôi, muốn ly hôn, thậm chí là gi*t tôi, tôi cũng sẽ không phản kháng."
"Xin anh đấy, Hoắc Minh Tranh."
Đây là lần đầu tiên tôi c/ầu x/in hắn.
Bàn tay của Hoắc Minh Tranh bỗng chốc mất đi sức lực.
Tôi vùng thoát ra được, loạng choạng đi về phía cửa.
Khi tay sắp chạm vào tay nắm cửa, một lực kéo mạnh mẽ từ phía sau gi/ật ngược tôi lại.
Hoắc Minh Tranh ấn ch/ặt tôi xuống giường, khóa ch/ặt tay chân, khiến tôi không tài nào cựa quậy được.
"Cậu có thể bình tĩnh lại một chút được không, Ôn Miên?"
"Đến khi nào cậu mới chịu dùng n/ão để suy nghĩ xem, bây giờ cậu qua đó thì làm được gì, cậu chắc chắn mình có thể lấy lại được không?"
Hoắc Minh Tranh cau mày, nói những lời không lưu tình: "Đến cả tôi mà cậu còn không thoát ra nổi."
"Muốn đi đối phó với hai tên Alpha sao, đúng là nằm mơ giữa ban ngày."
Tôi ngơ ngác nhìn chằm chằm vào Hoắc Minh Tranh, dần dà không còn vùng vẫy nữa.
"Chuyện này, tôi sẽ giải quyết."
Hoắc Minh Tranh bỏ lại một câu rồi quay lưng bước ra khỏi phòng.
Tôi nằm trên giường, từ từ cuộn tròn cơ thể lại.
Vì mẹ, tôi đã ôm theo mục đích để liên hôn với Hoắc Minh Tranh, h/ủy ho/ại đi gần nửa cuộc đời của hắn.
Thế nhưng cho đến tận lúc mẹ qu/a đ/ời, tôi vẫn không thể gặp bà lần cuối.
Mọi thứ đều tan thành mây khói.
Cuộc đời của tôi, sao lại có thể thất bại đến thảm hại thế này.
Dường như ngoài việc mang đến xui xẻo cho người khác, thì chẳng còn tích sự gì cả.
Chương 4: