Hồ Ly Xuống Núi

Chương 1

26/07/2025 20:16

Từ ngày đầu nhập học, tôi đã âm thầm quan sát ba người bạn cùng phòng của mình.

Tiểu Dương thì thanh tú mảnh mai, thích mặc đồ nữ tự chụp ảnh. Nhìn cậu ta còn thiếu linh khí hơn cả tôi, không hút được.

Lão Hoàng thì chất phác đôn hậu, thích vừa chơi game vừa ngoáy chân, mồ hôi trên lưng lấp lánh trộn với dầu, cũng không hút được.

Lục Chiêu, soái ca của khoa Công nghệ.

Mắt sâu, sống mũi cao thẳng, tóc c/ắt ngắn gọn gàng, chiều cao ước chừng trên 185, cơ bắp vô cùng săn chắc, vừa nhìn đã thấy dương khí dồi dào.

Nhưng anh ta rất hung dữ.

Chân mày anh hơi nhíu, nhìn chằm chằm vào điện thoại, trên vai còn xăm hình ngọn lửa, trông rất khó ưa.

"Ch*t ti/ệt! Figure bản giới hạn của Shin cậu bé bút chì lại hết hàng rồi!"

Lục Chiêu ném điện thoại xuống trong cơn gi/ận dữ, khi ngẩng đầu lên lại bắt gặp ánh mắt rình mò của tôi.

"Nhìn tôi làm gì?"

Tim tôi r/un r/ẩy, sợ hãi rụt cổ lại, chỉ để lộ đôi mắt tròn xoe lấp ló phía trên chiếc gối.

Lục Chiêu sững sờ, bất lực gãi đầu.

"Tôi đ/áng s/ợ đến thế sao?"

Trong lúc đó,Tiểu Dương thay chiếc váy mới m/ua, lẵng lẽ đi đến bên cạnh anh ta.

"Lão Lục, chụp giúp tôi một tấm ảnh, tôi muốn khoe cái váy này."

Lục Chiêu ngay lập tức đẩy cậu ta ra với vẻ mặt khó chịu.

"Đi đi đi, tránh xa tôi ra, mùi nước hoa trên người cậu xộc lên làm tôi nghẹt thở rồi này."

Tiểu Dương trợn mắt nhìn anh ta, lại cười toe toét tìm đến tôi.

"Lê Lê, em chụp giúp anh đi."

"Ờ, được."

Tôi từ trên giường bò xuống, ngoan ngoãn nhận lấy điện thoại, ngồi xổm dưới đất, tôi chọn góc chụp từ dưới lên khiến Tiểu Dương như có đôi chân dài một mét tám.

Tiểu Dương rất hài lòng, véo má tôi rồi hôn một cái.

"Bảo bối kỹ thuật của em tuyệt lắm!"

Chút dương khí loãng lẫn mùi hương hoa quả nồng nặc bay vào mũi tôi khiến tôi hắt xì.

Cái đầu vốn đã thiếu linh khí này càng thêm choáng váng.

Khi tôi đứng dậy thì mắt đột nhiên tối sầm, tôi vội vã nắm lấy cánh tay bên cạnh để giữ thăng bằng.

Ngay lập tức, một luồng dương khí dồi dào tràn tới khiến tầm nhìn của tôi trở lại rõ ràng.

Là Lục Chiêu, anh ta vừa mới cởi áo ba lỗ, định đi lấy chiếc áo mới trong tủ.

Tôi chợt nhớ ra anh ta rất gh/ét tiếp xúc cơ thể với Tiểu Dương nên vội vàng buông tay ra.

"Xin lỗi, tôi không cố ý chạm vào cậu đâu."

Lục Chiêu há hốc miệng, vẻ mặt hơi ngạc nhiên, nhưng cũng không trách móc tôi.

"Không sao."

Tôi thở phào nhẹ nhõm, ngửi ngửi mùi dương khí còn sót lại trong lòng bàn tay, trân trọng hút từng chút một cho sạch.

Chị gái rõ ràng nói dương khí của đàn ông là dễ ki/ếm nhất, đúng là lừa người mà.

Cuộc sống này đúng là khó khăn thật.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thiếu gia giả thức tỉnh rồi

Chương 47
Kiếp trước, tôi vô tình biết được mình chỉ là thiếu gia giả bị ôm nhầm, còn thiếu gia thật sự là Lục Thanh - bạn cùng bàn từng bị tôi bắt nạt suốt bao năm. Tôi nhìn thấy cậu ta chẳng cần tốn chút sức lực nào cũng có thể giành được sự chú ý của người mà tôi hằng ngưỡng mộ. Tôi cũng nhìn thấy cậu ta bị tôi đá ngã, chỉ có thể liếm giày tôi, hèn mọn như một con chó. Thế nhưng khi thân phận đảo ngược, tôi lại trở thành kẻ thua cuộc thảm hại, nằm co quắp trên giường bệnh lạnh lẽo. Số tiền trên người chỉ đủ chi trả cho đêm cuối cùng. Nhận được tin Lục Thanh đính hôn với người mà tôi sùng bái nhất, ngay khoảnh khắc trút hơi thở cuối cùng…. Tôi đã thề. Nếu còn có cơ hội làm lại, tôi tuyệt đối sẽ không bao giờ dây dưa với cặp đôi khốn kiếp đó nữa.
614
10 Không chỉ là anh Chương 17

Mới cập nhật

Xem thêm