[Đam mỹ] Thước Phạt

Chương 15

18/12/2024 16:01

15.

Ngày giành được dự án, Vân Sâm xuất hiện ở bên ngoài khách sạn.

Như thể không có những âm mưu sóng gió phía sau, hắn khách khí nói: "Ông cụ nhớ Tiểu Cảnh rồi, tôi đưa Tiểu Cảnh về nhà ở vài ngày."

Phó Kim Triêu hỏi Vân Cảnh: "Cháu muốn về với anh ta không?"

Vân Cảnh cụp mắt: "Cháu ở lại đây hai ngày rồi về thăm ông."

Nụ cười của Vân Sâm hoàn hảo như vẽ, nhẹ giọng nói: "Tiểu Cảnh, đừng để bác phải đợi lâu."

Sau khi về đến nhà.

Phó Kim Triêu và Vân Cảnh nói chuyện trong thư phòng trên lầu một tiếng đồng hồ.

Tôi bảo quản gia c/ắt một đĩa trái cây, rồi nghênh ngang lên lầu đưa trái cây.

Không khí trong thư phòng rất nặng nề, tôi thò đầu vào: "Ăn trái cây không?"

Phó Kim Triêu liếc nhìn tôi một cái rồi vẫy tay với tôi.

Tôi vui vẻ bưng đĩa trái cây đi tới, kéo ghế ngồi cạnh Phó Kim Triêu.

Sắc mặt Vân Cảnh rất khó coi.

Tôi cắn một miếng lê, lại nhét một quả nho vào miệng Phó Kim Triêu, vắt chéo chân nói: "Hai người cứ tiếp tục đi, coi như tôi không tồn tại là được."

Phó Kim Triêu lười biếng dựa vào ghế, hai tay khoanh trước ngựk: "Tiểu Bắc ở đây vừa hay, đỡ phải giải thích lại lần hai. Chuyện của tôi và Vân Ca không có gì phải giấu giếm, cô ấy là một người rất tốt, chỉ vậy thôi. Cô ấy từng c/ứu mạng tôi, tôi tìm con của cô ấy chẳng qua là để trả ơn. Chúng tôi làm ăn, tin nhất là nhân quả báo ứng. Có vài việc, có thể làm thì cứ làm."

"Việc tôi có thể thích Tiểu Bắc, không liên quan gì đến ngoại hình của cậu ấy. Cậu ấy không phải thế thân của ai, cũng sẽ không trở thành món đồ chơi." Phó Kim Triêu bình tĩnh nhìn Vân Cảnh, như thể thấy buồn cười: "Cậu nghĩ, người như tôi, thiếu thế thân hay chó sao? Thứ tôi thiếu, chưa bao giờ là thứ có thể m/ua được bằng tiền.

Vân Cảnh, tôi là thương nhân, thương nhân không làm chuyện m/ua b/án lỗ vốn. Những gì tôi bỏ ra cho Tiểu Bắc nhiều hơn những gì tôi nhận được. Cậu ấy là thương vụ làm ăn thua lỗ, nhưng tôi cam tâm tình nguyện."

Tôi gặm quả lê, đầu óc đang nghĩ cách dụ Phó Kim Triêu lên giường.

"Hôm nay tôi kiên nhẫn giải thích với cậu những điều này, chỉ là vì nể mặt cậu là anh ruột của Tiểu Bắc. Nếu không, với những việc cậu đã làm, cậu không có cơ hội đứng đây chất vấn tôi đâu."

Phó Kim Triêu bình tĩnh cảnh cáo: "Tôi hy vọng cậu tự biết điều."

Quả lê trên tay tôi rơi xuống: "Anh nói gì cơ?"

Phó Kim Triêu lau miệng cho tôi, đứng dậy: "Nói lời tạm biệt với anh trai của em đi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0