Tôi nằm trên giường.

Dường như có hơi cảm lạnh.

Hôm nay nghỉ thêm một ngày chắc hẳn sẽ ổn hơn.

Ngày mai là có thể tham gia teambuilding rồi.

Cốc cốc cốc.

Tiếng gõ cửa vang lên.

Tôi trèo xuống giường.

Mở cửa ra, chỉ nhìn thấy một bóng người màu đen ở bên ngoài.

Bùi Ngộ mặc vest, trên trán vẫn còn lớp mồ hôi mỏng.

"Xe đi gần đến đây, còn 1km nữa thì đột ngột hỏng nên anh chạy luôn đến đây."

"Mau ăn cháo đi, sắp ng/uội mất rồi."

Lúc này tôi mới nhìn thấy trong tay Bùi Ngộ đang xách hộp đồ ăn.

Tôi vội vàng đ/á/nh răng rồi ăn cháo.

Ăn được mấy thìa thì phát hiện cháo hơi khét.

Nhà hàng nào không có lương tâm lừa tiền thế này?

"Đàn anh, anh m/ua cháo này nhà nào thế, em phải đi khiếu nại..."

Nói xong thì tôi thấy biểu cảm trên mặt Bùi Ngộ có hơi kỳ lạ.

Trong lòng tôi chợt nảy ra một suy nghĩ:

"Đàn anh, ông chủ tiệm cháo không phải họ Bùi đấy chứ?"

"Ừm, xem ra còn cùng tên với anh nữa cơ, Tiểu Nhiên có thể không khiếu nại được không?"

Tôi đột nhiên lại cảm thấy cháo này cực kỳ thơm ngon.

Cháo ngon như này đương nhiên sẽ không khiếu nại rồi.

Lúc này, bên ngoài cửa sổ lại đổ mưa.

"Xe hỏng mất rồi, ông chủ Bùi không thể đi làm được kìa." Tôi cố ý nói.

"Ồ, vậy thì xin nghỉ thôi."

Cơn mưa này kéo dài cho đến buổi chiều.

Bùi Ngộ đã cùng tôi xem được gần hết bộ phim.

Buổi chiều, anh ấy nhận được một cuộc điện thoại.

"Ông chủ của nơi tổ chức buổi teambuilding nói do mưa nên ngày mai không mở cửa, xem ra phải hủy bỏ buổi teambuilding rồi."

Hủy bỏ teambuilding?

Thực ra cả ngày nay tôi đều cảm thấy hốt hoảng.

Khi nghe tin hủy bỏ teambuilding, đột nhiên lại cảm thấy vui vẻ một cách khó hiểu.

"Được thôi, vậy ngày mai mình đến rạp xem bộ phim mới chiếu nhé."

"Được." Bùi Ngộ dịu dàng đồng ý.

Những tầng mây đen kia, dường như đã tan đi không ít.

Hiện ra từng tia nắng mặt trời.

--Hết--

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hắn là bạo chúa.

Chương 13
Cùng lũ bắt nạt rơi xuống từ sân thượng, chúng tôi xuyên không đến thời cổ đại, trở thành những tú nữ trong cung. Bạo chúa tính tình quái dị, giận dữ thất thường. Chúng nhất loạt đẩy ta ra ngoài, bắt ta làm kẻ xung phong hầu hạ - đúng hơn là đi chịu chết. Nhưng chúng không biết, ba năm trước, chính chúng đã đẩy ta ngã cầu thang khiến ta trở thành người thực vật, nằm liệt giường suốt một năm. Lúc ấy, ta đã từng xuyên không một lần. Hoàng cung này, ta quen như lòng bàn tay. Chỉ là giờ đây đã mười năm trôi qua, vật đổi sao dời. Ta định tìm lại tiểu thái giám năm xưa cùng nhau nương tựa, với trí thông minh của hắn, giờ chắc đã thành tổng quản nhỏ... Nhưng chưa kịp hành động, đã bị lũ bắt nạt phát hiện. Chúng trói ta giải đến trước mặt hoàng thượng. Run rẩy ngẩng đầu nhìn vị bạo chúa, vừa liếc mắt, ta đã sững sờ. "Tiểu Uất?"
Cổ trang
Xuyên Không
Ngôn Tình
1
mơ xanh Chương 7