Diễn

Chương 24

05/06/2025 18:31

Trời sáng bừng lên. Bầu trời màu hồng phấn. Tôi giơ chiếc nhẫn trước mắt, nhíu mày nhìn kỹ. "Thật là anh tự tay làm đấy à?"

"Ừ."

"Thật có khắc chữ?"

"Ừ."

"Đúng là khắc vào ngày kỷ niệm?"

"Ừ."

"Rất gh/ét em đúng không?"

"Không gh/ét."

......

Sao người này không mắc bẫy vậy?

"Anh nói dối."

Lương Thận Chi nhìn tôi đầy khát khao, ngậm lời không nói.

Tôi liếc anh, lạnh giọng: "Có cái đéo gì thì nói luôn đi!"

"Anh không dám nói, sợ em nghe xong khó chịu, lại..."

Lại ói? Thực ra mấy ngày nay dạ dày khá ổn, không thấy khó chịu nữa. Nhưng tôi vẫn nói: "Biết thế còn dí mặt vào? Nhìn thấy anh đã đủ buồn nôn rồi!"

Lương Thận Chi cúi đầu: "Xin lỗi."

Tôi phẩy tay, rộng lượng: "Thôi được, nói đi. Muốn ói tôi sẽ cố nhịn."

Lương Thận Chi liếc nhìn tôi dò xét. Nói: "Đêm đó ba năm trước, anh dùng cách đó tiếp cận em... là vì thấy em đẹp quá, cảm giác rất quen. Lúc đó, anh đã động lòng rồi."

"Sau này, mỗi ngày anh đều nhắc mình không được yêu em, nhưng hình như vô dụng."

"Khi không tìm thấy chứng cứ, anh vừa mừng vừa day dứt, vì không muốn chia tay."

"Đến lúc em giục anh về nước, lại gặp t/ai n/ạn, anh tưởng——"

Lời nói của Lương Thận Chi đột ngột dừng lại. Lén nhìn sắc mặt tôi.

Tôi nghiêng đầu hỏi: "Sao không nói nữa?"

Lương Thận Chi hỏi: "Em có thấy khó chịu không?"

Tôi đứng hình, đáp: "Không."

Đôi mắt anh lóe sáng. Vô liêm sỉ nói: "Vậy anh có thể tỏ tình thêm lần nữa không?"

"Không được!"

Mặt trời nhô lên. Ánh nắng dát vàng lên người hai đứa.

Lương Thận Chi nhìn tôi đắm đuối. Nói: "Vậy anh hôn em một cái được không?"

"Cút ngay!"

Đồ ngốc, đồ đi/ên. Như biến thành người khác vậy. Vậy thì tôi đành miễn cưỡng. Làm quen lại từ đầu vậy......

(Hết)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Con gái tôi biết rõ cốt truyện

Chương 8
Ngày tuyển chọn phu quân, thiếp lánh ánh mắt Lý Thừa Hiên, dâng lên trước mặt Vĩnh An Vương thanh bỉ thủ tượng trưng cho binh quyền: "Tiểu nữ ngưỡng mộ vương gia đã lâu." Lý Nghiên Khâu thất thê nhiều năm, lại có một nữ nhi năm tuổi được nâng niu như ngọc, khắp nơi đều khuyên thiếp hãy suy xét kỹ càng. Duy chỉ có Quận chúa Huệ Nghi trong lòng người, vừa phồng má giận dữ nhìn thiếp, vừa thầm gào thét trong tâm khảm: 【Lục Tri Dao, ngươi là vai nữ phụ độc ác, ngươi điên rồi sao? Không chọn nam chính lại đi chọn kẻ phản diện?】 【Ta khó nhọc lắm mới giúp phụ thân tránh khỏi cốt truyện, tuyệt đối không thể dính dáng đến thứ sẽ mang họa tru di tam tộc như ngươi.】 【A a a, nàng ta chẳng lẽ muốn ôm ta sao? Nữ nhân xấu xa chớ có đến gần bản quận chúa!】 Quận chúa Huệ Nghi càng tức giận, thiếp lại càng vững vàng với lựa chọn của mình. Kiếp trước, thiếp chẳng để tâm đến tiếng lòng của nàng, rốt cuộc bị Lý Thừa Hiên hãm hại đến mức gia tộc bị tịch biên tru di. Kiếp này, quyết không lặp lại vết xe đổ ấy nữa.
Cổ trang
0