Tạ Cận rên khẽ một tiếng, đ/au đến mức gân xanh trên trán nổi lên. Tôi cũng hừ một tiếng, vì va chạm lên đùi anh ấy làm người tôi r/un r/ẩy. Anh ấy là đ/au thật. Còn tôi là sướng thật.

Tôi giả vờ hỏi han: "Xin lỗi, anh có sao không?" Nhưng m.ô.n.g thì chẳng thèm nhích đi chỗ khác.

Tạ Cận thều thào: "Không sao." Rồi anh ấy rủ mắt nhìn tôi: "Còn ngồi đấy làm gì? Đứng dậy."

Tôi chống tay lên n.g.ự.c anh ấy cố gắng đứng lên, nhưng vừa nhổm được một chút, chân đã mềm nhũn, lại ngồi phịch xuống. Lần này vị trí rất chuẩn, đúng như nguyện ước mà cọ sát vào những đường gân xanh nơi xươ/ng chậu ấy.

Tôi gục đầu lên vai anh ấy, thở dốc vài nhịp vẫn không thấy dịu bớt, chỉ đành đáng thương cầu c/ứu: "Tạ Cận, không được, chân tôi mềm quá, đứng không vững."

Tạ Cận thở hắt ra: "Kim Bảo Ngọc, không phải em nói mình đã tiêm t.h.u.ố.c ức chế rồi sao?"

"Chắc là t.h.u.ố.c hết hạn rồi. Tôi m/ua từ lần phát tình đầu tiên vào ba năm trước."

Tạ Cận im lặng. Hồi lâu sau mới hỏi: "Em đã có Alpha rồi, tại sao còn phải m/ua t.h.u.ố.c ức chế?"

Biết rồi còn hỏi. Tôi c.ắ.n môi, nén lại sự nh/ục nh/ã, giống như đang mách tội: "Tạ Tinh Hựu không chịu đ.á.n.h dấu tôi."

"Vậy sao?"

Tôi nghe ra một chút ý tứ hả hê trong hai chữ đó, liền hằn học cọ quậy lung tung trên người anh ấy. Tôi dùng cách thức như gãi ngứa ngoài giày này để chống chọi với cơn sóng tình đang cuộn trào. Trong lòng thầm nghĩ đầy đ/ộc địa, Tạ Tinh Hựu không chịu đ.á.n.h dấu tôi, vậy thì để anh trai anh ấy làm thay đi. Em n/ợ anh trả, đây là lẽ trời.

Tạ Cận cau mày, giọng khàn đặc cảnh cáo: "Cựa quậy cái gì?" Anh ấy ấn ch/ặt eo tôi: "Ngoan ngoãn chút đi."

Tôi rất thành thật đáp: "Thoải mái mà." Rồi tôi kéo cánh tay đang kh/ống ch/ế eo mình của anh ấy ra: "Anh cho tôi cọ một chút. Tôi khó chịu quá."

Tạ Cận thuận theo lực đạo của tôi mà nới lỏng sức, mặc cho tôi kéo tay anh ấy xuống, thản nhiên nhắc nhở: "Kim Bảo Ngọc, em là Omega của em trai tôi."

Tôi chẳng thèm quan tâm, chiếc quần và vùng xươ/ng chậu của Tạ Cận đều bị tôi làm cho lộn xộn hết cả. Qua lớp vải mỏng manh, cơ thể và lời nói của Tạ Cận lại đi ngược hướng nhau. Miệng thì đạo mạo nói tôi là người của em trai anh ấy, nhưng cơ thể lại chẳng hề khách khí mà bày tỏ sự trung thành với tôi. Không che giấu d.ụ.c vọng, cũng không từ bỏ lý trí. Vừa bộc trực lại vừa khắc chế.

Nhưng trước một kẻ dẻo quyện như tôi, sự khắc chế chẳng có tác dụng gì. Tôi x/é bỏ miếng dán ức chế, cúi đầu, đưa tuyến thể của mình đến trước mặt anh ấy: "Tạ Cận, chỗ này ngứa quá." Tôi dắt tay anh ấy dán lên tuyến thể của mình: "Anh xoa nó đi."

Tạ Cận thuận ý tôi, th/ô b/ạo nhào nặn trên tuyến thể của tôi, h/ận không thể vò nát miếng thịt mềm mại ấy, "Kim Bảo Ngọc, tôi là ch.ó của em đấy à? Lúc muốn dùng thì ném cho mẩu xươ/ng, không muốn dùng nữa thì đ/á văng đi một xó. Rốt cuộc tôi dựa vào đâu mà tôi phải chiều chuộng em đến mức này?"

Quá... quá kí/ch th/ích rồi! Cả người tôi nhũn ra, dán ch/ặt vào người anh ấy, loay hoay l/ột miếng dán ức chế của anh ấy, học theo động tác của anh ấy mà dùng sức xoa nắn lên đó. Mùi trà xanh quấn lấy hương hoa nhài, khiến không khí trở nên đậm đặc và nồng nàn. Tôi r/un r/ẩy áp sát, ghé vào môi anh ấy, thốt ra những lời mê sảng dưới ánh mắt của anh ấy: "Anh không hèn, tôi mới hèn. Tôi làm ch.ó cho anh có được không?"

Tôi thè lưỡi học theo tiếng ch.ó con thở dốc hai tiếng, lấy lòng kéo bàn tay còn lại của anh dán lên vùng bụng mình, "Tạ Cận, vuốt ve con ch.ó nhỏ của anh đi."

Đồng t.ử Tạ Cận đột ngột co rút, một tay anh ấy ấn ch/ặt gáy tôi, chặn đứng cái miệng đang nói bậy bạ, một tay kia chiều theo ý tôi mà phục vụ.

Trong sự hỗn lo/ạn, tôi nghe thấy lời dẫn dụ của á/c q/uỷ: "Bảo Bảo, như vậy đã đủ chưa?"

Chưa đủ. Không bao giờ đủ.

Tôi là một Omega không có ai yêu. Mẹ tôi nói, Omega không được yêu thương thì sẽ héo mòn mà c.h.ế.t. Tôi bám vào vai anh ấy, liên tục gọi tên anh ấy.

Tạ Cận từng tiếng một đáp lại: "Ừ. Em muốn gì?"

"Bảo Bảo, muốn cái gì?"

"Muốn gì tôi cũng cho em hết."

Cho tôi hết đi.

"Cắn tôi..." Tôi khóc nức nở nói, "Cho tôi tin tức tố của anh đi."

Tôi nghe thấy một tiếng cười ngắn ngủi. Anh ấy nói: "Được."

Răng nanh hung mãnh đ.â.m xuyên qua vùng tuyến thể mềm nhũn, "Cho em tất cả."

8.

Lần nữa tỉnh lại đã là ở một căn phòng xa lạ, trong chăn toàn là mùi trà nhạt thực sự của Tạ Cận, rõ ràng đây là chỗ ở của anh ấy rồi.

Tôi thừa dịp Tạ Cận không có nhà liền chạy mất dép. Tôi rúc ở nhà suy nghĩ suốt ba ngày, sau đó đến biệt thự cũ tìm ông nội Tạ đ.á.n.h cờ.

Năm tôi lên bảy, cha tôi vốn là Nghị viên Liên bang, vì đề xuất nghị án mới mà bị đảng bảo thủ trả th/ù, cha mẹ tôi đều c.h.ế.t trong hỏa hoạn. Ông nội Tạ đón tôi về nhà họ Tạ, nói rằng nhà họ Tạ cũng là nhà của tôi.

Nhưng tôi họ Kim, không phải họ Tạ.

Nhà họ Tạ nuôi nấng tôi bao nhiêu năm nay, một là vì tình xưa nghĩa cũ với cha tôi, hai là vì vốn dĩ tôi đã có hôn ước với Tạ Tinh Hựu. Bao năm qua tôi nỗ lực làm một Omega ngoan ngoãn mà Tạ Tinh Hựu thích, chỉ là để không phụ lòng nuôi dưỡng của nhà họ Tạ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm