Hàng xóm ác ma

Chương 16

30/09/2024 17:05

Thứ đáp lại cô ta là một nắm gạo nếp và đậu đỏ.

"Lão nương không cần bùa hộ mệnh nhưng cũng có thể làm ch*t ngươi, đồ q/uỷ nhỏ!"

Người tốt không chỉ bị người khác ứ/c hi*p mà còn bị m/a b/ắt n/ạt.

Tôi đi/ên cuồ/ng ném gạo nếp vào người cô bé ấy, thứ đó rơi trúng người cô ta, gây ra một đám ch/áy lớn.

Đứa trẻ hét lên và chạy về phía cánh phía tây, tôi nhanh chóng đi theo cô ta và bước vào phòng.

Đây là lần đầu tiên tôi vào phòng cánh phía tây.

Trong ngôi nhà phủ đầy bụi nhưng trông không hề bẩn thỉu.

Đồ nội thất cũ và cách bài trí đơn giản trông hơi ấm áp.

Có thể thấy bà chủ nhà này có khiếu thẩm mỹ rất tốt.

"Có phải cô vừa đ/á/nh con gái tôi không?"

Người phụ nữ bước ra khỏi tấm gương cao trong góc, khuôn mặt nửa tối nửa sáng.

Mặt sáng đẹp như tiên, mặt tối giống như á/c m/a bò ra từ địa ngục.

Đột nhiên một nửa dũng khí của tôi biến mất.

Nửa đêm, đến chỗ ở của m/a nữ.

Nhưng đến cũng đến rồi.

Cùng lắm là ch*t ở đây thôi.

Tôi vỗ nhẹ vào tấm bùa trên ng/ực, trong lòng cảm thấy có chút thấp thỏm không yên.

Nó thực sự sẽ không phải là thấy ch*t mà không c/ứu chứ?

Tôi đã lạy suốt cả buổi chiều!

Tiểu m/a núp sau lưng mẹ mình, cẩn thận thò ra nửa đầu.

Tôi tiến lên hai bước và cúi chào m/a nữ chín mươi độ:

"Tôi xin lỗi!

"Tôi không cố ý."

Còn chưa kịp nói xong tôi đã lao ra như một viên đạn đại bác.

Chao ôi, m/a nữ này nhìn ở cự ly gần thật đ/áng s/ợ, dọa người quá mức.

Tôi phải gi*t cô ta càng nhanh càng tốt, tránh việc phải chịu đựng bất ngờ quá lâu.

...

M/a nữ không có phòng bị trước đã bị tôi rắc một nắm gạo nếp lên đầu.

Cô ta hét lên rồi liên tục lùi lại phía sau, làn da trắng nõn mịn màng nhanh chóng th/ối r/ữa, rỉ mủ, bốc ra mùi hôi thối ngột ngạt.

Nhìn thấy mẹ mình bị thương, tiểu m/a cũng phát đi/ên.

Quả bóng màu đỏ biến thành đầu một cậu bé, hét rú lớn vào mặt tôi.

Tôi bị dọa sợ đến mức h/ồn bay phách lạc, vừa khóc vừa chạy quanh nhà.

Điều này quá đ/áng s/ợ!

Công việc bắt m/a quả thực không phải là việc mà người bình thường có thể làm được, sau này tôi cũng sẽ không bắt m/a lần nào nữa.

Đồ đạc trong phòng bị tôi chạm đổ hết.

Tôi vừa khóc vừa đ/ập ra đồng tiền Ngũ đế và gạo nếp:

“Đừng tới đây!"

"Các người đừng qua đây."

Khó quá, nghe nói trong Huyền Môn còn có phái Mao Sơn.

Công việc hàng ngày của họ là diệt q/uỷ và bắt đủ loại tà m/a.

May mắn thay tôi không trở thành đệ tử của Mao Sơn, nếu không sớm muộn gì tôi cũng sẽ mắc bệ/nh t/âm th/ần.

Ngôi nhà không lớn, đồ dùng gia đình cũng không nhiều.

Sau vài vòng, đứa trẻ quay lại và đổi hướng, kết hợp cùng mẹ nó bao vây tôi.

Tôi vừa chạy vừa khóc, căn bản là không nhìn rõ đường phía trước nên đã tông vào cô ấy.

"A!"

Tôi phát ra một tiếng hét thảm thương vô cùng chói tai.

"A!"

Tiểu m/a càng la hét thảm thiết hơn.

Tôi hốt hoảng x/é túi, đổ cả bao gạo nếp vào xung quanh nó.

Những làn khói trắng xuất hiện trên cơ thể con m/a nhỏ, cơ thể con m/a vốn rắn chắc trở nên trong suốt.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
9 Vùng vẫy Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tổng tài độc đoán yêu tôi

Chương 16
Người anh em tổng tài của tôi… vậy mà lại thoát ế rồi. Là đứa bạn phú nhị đại ăn chơi trác táng bên cạnh một tổng tài cuồng sự nghiệp, đương nhiên tôi là người đầu tiên gào lên đòi gặp “chị dâu”. Trong phòng riêng, tôi vừa chọc cho “chị dâu” cười được một cái, thì thằng bạn thân đã dùng ánh mắt âm trầm nhìn tôi chằm chằm. Tôi ngẩn người một giây rồi nảy số ngay: Ồ, ghen rồi chứ gì, tôi hiểu mà! Tổng tài bá đạo mà! Yêu vào là não tàn một tí cũng bình thường thôi! Đang định trêu chọc một câu thì đã bị hắn đè nghiến xuống sofa: “Cậu chưa từng dỗ tôi như vậy.” Tôi sốc đến mức trợn tròn cả mắt. Không phải chứ người anh em, ông... Đối tượng của ông còn đang ngồi lù lù bên cạnh kia kìa! Chị dâu ơi! Chị lên tiếng đi chứ chị dâu ơi!
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
1,000
Bại Tướng Chương 10: Em sợ tôi?