M/ộ linh nhanh chóng đuổi kịp tôi, móng vuốt của nó có giác hút bám ch/ặt vào cánh tay tôi, một cảm giác vừa đ/au nhức vừa ngứa ngáy lan khắp người. Tôi nghiến răng, quay người ch/ém nó một ki/ếm. Thất Tinh Ki/ếm ch/ém vào xúc tu của m/ộ linh, nó thét lên một tiếng chói tai, nhanh chóng rút xúc tu về, chỉ một lát sau lại đuổi theo sát nút. Thứ q/uỷ quái này âm khí quá nặng, Thất Tinh Ki/ếm chỉ có thể gây cho nó một vết thương nhỏ. Tôi hít một hơi sâu, chạy như bay.

Phóng đến cửa huyệt đạo, mấy người họ vẫn chen chúc ở đó, cửa đ/á hé mở, mấy người đang dựa vào tường nghỉ ngơi. “Lùi! Lùi! Lùi mau!” Tôi vẫy tay đi/ên cuồ/ng ra hiệu cho họ. Lâm Tân đảo mắt. “Kiều Mặc Vũ, phải như này chứ.” Hắn giơ tay ra, hai ngón tay chỉ về phía trước, vừa dậm chân vừa bước vài bước về phía tôi, miệng không ngừng hô: “Lui! Lui! Lui!”.

“Biểu tượng cảm xúc phải như vậy mới đúng chứ.”

Vừa dứt lời, tôi đã lao đến trước mặt hắn, đẩy hắn sang một bên rồi phóng như bay ra ngoài. “Chạy mau!”

Lâm Tân: “Vãi cả l!”

Mấy đứa chúng tôi chạy không còn hơi, cuối cùng phía trước cũng lóe lên ánh sáng.

Tôi từ trong huyệt đạo nhảy vọt ra ngoài, trời xanh mây trắng, phía xa ráng chiều rực rỡ, mặt trời lơ lửng ở đường chân trời đã gần như tắt lịm. Chúng tôi ngồi bệt xuống đất, thở hổ/n h/ển. “Yên tâm đi, m/ộ linh không thể rời khỏi lăng m/ộ được.”

Giang Hạo Ngôn nghe xong, vứt Phương Thiện đang cõng trên lưng xuống đất, mặt mày nhăn nhó. “Mệt ch*t đi được, giờ tính sao với người này?”

“Mang cô ấy đến bệ/nh viện trước đi, tay tôi đ/au quá rồi, phải đi khám thôi.” Giang Hạo Ngôn nghe vậy lập tức mặt mày sốt ruột. “Vậy còn chờ gì nữa, đi nhanh lên!”

Tôi gọi điện thoại bắt xe, bảo vệ đứng cạnh bất ngờ xông tới. “Mấy người làm gì vậy? Cái thứ này lấy từ trong m/ộ ra hả? Tr/ộm cắp cổ vật là trọng tội đấy, trời ơi, các người đã làm gì tiến sĩ Phương vậy?”

Hắn túm lấy tay Giang Hạo Ngôn, đang lục đục thì Phương Thiện bỗng tỉnh dậy. “Tôi không sao, thứ này chúng tôi cần mang ra ngoài nghiên c/ứu, để tôi nhờ giáo sư nói chuyện với anh.”

Phương Thiện dẫn bảo vệ đi gọi điện, lát sau, bảo vệ liền cho qua.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trăng nay tròn tựa trăng xưa

Chương 10
Ngày Đại thiếu gia định nạp ta làm thiếp, Nhị thiếu gia Tạ Ký Bạch ôm lấy ta mà rằng: "Làm thiếp cho kẻ khác thì có gì hay, thiếp chẳng qua chỉ là món đồ chơi mà thôi. Tiểu Man, nàng chớ có đi, hãy đợi ta, sau này ta nhất định sẽ cưới nàng làm chính thê." Kiếp trước ta tin lời người, cam tâm tình nguyện làm nha hoàn bên cạnh Tạ Ký Bạch. Thế nhưng khi người đỗ đạt Thám hoa, lại rước thiên kim của Hộ bộ Thượng thư là Từ Ôn Du về làm vợ. Ta bị nàng ta chèn ép đủ đường, Tạ Ký Bạch chỉ lạnh nhạt đáp: "Nàng ta là chủ tử, ngươi là hạ nhân, nàng ta dạy bảo ngươi cũng là lẽ đương nhiên." Cuối cùng, nhân lúc người rời phủ, Từ Ôn Du đã đánh chết tươi ta. Sống lại một kiếp, ta lại trở về cái ngày Đại thiếu gia tìm đến ta. "Làm thiếp cũng được xem là nửa cái chủ tử, từ nay không cần phải hầu hạ kẻ khác nữa, nàng có nguyện ý theo ta chăng?" Ta ngước đầu đáp: "Đa tạ Đại thiếu gia ban ân, nô tỳ nguyện ý."
Cổ trang
Trọng Sinh
Tình cảm
0
Xuân Muộn Chương 7
Hạ dần dài Chương 6
Minh Di Chương 8