“Đừng sợ nữa, cậu không sao rồi, bây giờ đã an toàn rồi…”

Giọng và tay Hoắc Kh/inh Kiều run lẩy bẩy

Tôi ngẩng đầu, khuôn mặt tái nhợt của Hoắc Kh/inh Kiều hiện ra trước mắt.

Đúng là anh ấy!

【Hoắc Kh/inh Kiều tới rồi!】

【Áaaaa! May quá đến kịp lúc!】

【Chỉ mỗi tôi thắc mắc sao anh ấy hỏi ‘tới kịp không’ thế nhỉ?】

[...]

Tôi muốn nói nhưng vì quá h/oảng s/ợ, cổ họng nghẹn đặc không thốt nên lời.

Hoắc Kh/inh Kiều cởi trói cho tôi, bế tôi theo kiểu công chúa rời bãi đỗ xe, lên ô tô đi thẳng đến bệ/nh viện khám sức khỏe.

Bác sĩ kiểm tra cơ thể tôi rồi trấn an anh đủ điều, Hoắc Kh/inh Kiều mới yên tâm.

Lúc này tôi đã bình tĩnh lại, cuối cùng cũng nói được.

Tôi bối rối nói: “Hoắc Kh/inh Kiều, em có một chuyện cực kỳ quan trọng muốn nói với anh.”

Đôi mắt anh đầy vẻ lo lắng: “Sao thế? Emcó đ/au chỗ nào không?”

Tôi buột miệng: “Hình như em không còn là trai thẳng nữa rồi.”

Hoắc Kh/inh Kiều đơ người: “Em… Là gay?”

Hình như anh không tin tôi!

Để chứng minh bản thân thật sự “cong”, tôi quyết định dùng hành động thực tế.

Tôi lại lần nữa đ/á/nh chiếm đôi môi anh.

Bình luận đi/ên lo/ạn cả lên.

【Thật sự hôn nhau roài! Đỉnh của chóp!】

【Cạn lời! Ngọt quá đi mất!】

【Sao Đường Việt đột nhiên cong rồi?】

【Bảo thẳng cơ mà?】

【Thẳng thì sao? Tôi cũng thẳng đây, thấy Hoắc Kh/inh Kiều đẹp trai thế này cũng muốn lắm

chứ.】

【Bạn kia chắc chắn là thẳng 100%?】

...

Tôi rời môi anh, mặt đỏ bừng: “Em thật sự không thẳng nữa. Em đã lỡ yêu anh rồi. Anh tin em đi. Bởi vì… em không chỉ muốn gặp anh, muốn hôn anh mà còn muốn…”

Tôi bịt mặt: “Ngại quá đi.”

Không nói nổi nữa rồi.

Ngay lập tức, Hoắc Kh/inh Kiều thành thạo đặt tôi ngồi lên đùi, vòng tay siết ch/ặt eo.

“Anh tin em mà.”

Anh còn cắn nhẹ vành tai tôi, thì thầm đủ nghe: “Những chuyện đó… Anh cũng muốn làm với em. Muốn gặp, muốn hôn và còn…”

“…muốn ngủ với em.”

Khoan đã! Câu này nghe quen quá!

9 giờ tối, Hoắc Kh/inh Kiều đòi tôi thêm bạn WeChat.

Nhìn ảnh đại diện “Sơn Trúc” của anh, tôi bừng tỉnh!

“Anh là Sơn Trúc Đại Vương?!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đồng Trần

Chương 36
Trúc mã tôi thầm mến say rượu, tôi lén hôn anh, nhưng anh đã tỉnh từ lúc nào không hay, lạnh lùng bóp cổ tôi rồi dùng sức đẩy mạnh về phía sau: "Đủ chưa?" "Cậu nhầm lẫn gì rồi thì phải, tôi không có hứng thú với đàn ông." Sau này, trong một trò chơi, tôi bốc trúng hình phạt phải hôn sâu một người đàn ông khác trong một phút. Ứng Dữ Trần - kẻ từng bảo không có hứng thú với đàn ông - bỗng dưng tức giận kéo tôi lại. "Cậu ấy không muốn." "Chơi có chơi có chịu, để không làm mất hứng của mọi người, chai rượu này tôi sẽ uống thay cậu ấy." Nào ngờ đối phương vẫn không chịu buông tha, giữ chặt chai rượu của anh rồi khiêu khích: "Anh là gì của cậu ta, dựa vào đâu mà đòi uống thay?" Nghe vậy, Ứng Dữ Trần quay đầu lại, giáng xuống môi tôi một nụ hôn thật mạnh: "Bây giờ thì được rồi chứ?" Tôi ngớ người.
0
2 Xoá bỏ Omega Chương 15
8 Tắt đèn Chương 8
9 Nốt tử thi Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm