Anh sẽ bên em cả ngày lẫn đêm

Chương 22

27/12/2025 19:19

Ánh nước mắt nóng hổi trong mắt tôi mãi chẳng tan.

Thẩm Kinh Trạch cẩn thận nắm lấy tay tôi.

"Anh... xin lỗi anh nhé."

"Để anh phải chịu ấm ức, là em đã không bảo vệ được anh."

Cậu không hề nghĩ tôi khiến cậu x/ấu hổ, chỉ tự trách bản thân đã không che chở cho tôi chu toàn.

Tôi không hiểu vì sao mình lại khóc.

Chỉ muốn ôm ch/ặt lấy Thẩm Kinh Trạch.

Bất kể nơi đâu.

"Ừm, cảm ơn em."

Cảm ơn em, vì đã nhìn thẳng vào con người anh.

Vị phu nhân thân thiết với mẹ Thẩm nhiệt tình nhìn sang:

"Ôm nhau kìa, ôm nhau kìa!"

Mẹ Thẩm mỉm cười:

"Chuyện tình cảm của người trẻ, chúng ta đừng xen vào."

"Dù sao không làm con dâu nhà tôi thì cũng thành con trai tôi mà thôi."

Mặt tôi bừng nóng, định đẩy Thẩm Kinh Trạch ra.

Nhưng lại bị cậu ôm ch/ặt hơn.

Chúng tôi lẩn trốn trong góc khuất của buổi yến tiệc.

Thẩm Kinh Trạch cúi mắt nhìn tôi:

"Anh à, em thấy hình như anh đã rung động vì em rồi. Cho em hôn một cái được không?"

Lục Minh Hạc đứng không xa, đỏ hoe mắt nhìn tôi, trong ánh mắt là nỗi đ/au thực sự.

Mẹ Lục định kéo hắn đi, lại bị hắn phủi tay.

Hắn cứng đầu nhìn tôi hôn lên môi Thẩm Kinh Trạch.

Ánh sáng và hy vọng trong mắt hắn vỡ vụn.

Sau này? Ai còn quan tâm chuyện sau này nữa.

Người trước mắt là người trong tim, quá khứ xưa cũ chỉ còn là mây khói.

Tôi kể lại toàn bộ chuyện giữa mình và Lục Minh Hạc cho Thẩm Kính Trạch nghe.

Cậu gật đầu:

"Em biết rồi."

Tôi hỏi:

"Em biết gì chứ?"

"Em biết, từ nay về sau, em sẽ đối đãi thật tốt với Ôn Doãn."

Cậu hôn lên khóe môi tôi:

"Doãn Doãn à, sự dịu dàng của anh rất quyến rũ, em cũng thích lắm."

"Nhưng em không cần anh phải dịu dàng đến thế, dịu dàng cũng có thể mọc ra nanh."

"Em không muốn anh thuận theo, em muốn anh tỏa sáng rực rỡ."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chẳng Rụng Giữa Bùn Xuân

Chương 6
Trong tiểu yến hội, tôi cắn trúng đồng tiền may mắn tượng trưng cho Thái tử phi. Vừa định phấn khích mở miệng, tử địch ngồi bên cạnh bỗng khẽ cảnh cáo: "Nếu không muốn sau này chết thảm, đừng nhận." Theo sau là hàng chữ nổ tung sau lưng nàng: [Nữ chính trọng sinh rồi, sao còn tốt bụng nhắc nhở nữ phụ đối địch thế?] [Nhưng nữ phụ chắc chắn không tin nữ chính đâu, ả ta não ngắn yêu đương cực độ, kiên định mình là chân ái của Thái tử.] [Kiếp trước cả hai cùng ăn trúng tiền may, nữ phụ còn tưởng nữ chính cố tranh, kết quả Thái tử lên ngôi liền giáng vợ thành thiếp, ban cho ba thước lụa trắng!] Người tôi run lên. Hoàng hậu cười hỏi: "Bân Nguyệt, có phải ngươi ăn trúng tiền may?" Tôi bản năng nhìn về phía Thái tử. Hắn ngồi giữa yến tiệc, hơi nhíu mày. Lòng tôi chua xót, giấu đồng tiền dưới lưỡi: "Không phải thần nữ."
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0
Nam Khanh Chương 5