Nụ Hôn Của Bướm Rơi Xuống

Chương 16

04/05/2026 21:16

Tưởng Tố Chu chắc chắn là một ngôi sao quả tạ giáng trần.

Hắn vừa vác mặt đến, y như rằng đêm hôm đó sấm chớp ầm ầm mưa tuôn xối xả.

Tôi bị tiếng sấm làm cho bừng tỉnh, lập tức ba chân bốn cẳng chạy sang phòng Dụ Tế Thần.

Anh ấy cuộn tròn người rúc sâu vào trong chăn, khiến cả cục chăn to sụ rung lên bần bật.

Tôi lật tung chăn lên, giữa đêm mưa mờ ảo này, tôi bắt gặp một đôi mắt ngập nước và ngập tràn sự hoảng lo/ạn sợ hãi của anh ấy.

Tôi ôm siết anh ấy vào trong vòng tay mình, những giọt nước mắt của anh ấy thấm ướt một mảng áo sau lưng tôi.

Loang lổ ra thành những vệt nước không rõ hình th/ù.

Tim tôi đ/au đớn đến mức tưởng chừng như sắp ch*t đi được.

Nếu thế giới này thực sự có cỗ máy thời gian, tôi nguyện quay ngược về cái ngày định mệnh khiến anh ấy bị thương ấy, tôi cam tâm tình nguyện gánh chịu toàn bộ sự đ/au đớn thay anh ấy, chẳng cần ai đến c/ứu mình cả.

Tôi thà ch*t trong cái t/ai n/ạn đạo cụ rủi ro kia, cũng không cần anh ấy phải nhớ mặt gọi tên mình làm gì.

Tôi chỉ cầu mong anh ấy vĩnh viễn không bao giờ phải trải qua những nỗi sợ hãi, giày vò và tuyệt vọng ấy.

Cái ôm của tôi đã vỗ về trấn an được anh ấy, nhịp thở của anh ấy cũng dần đều đặn trở lại.

Tôi định bụng đi vò một chiếc khăn ấm để lau mặt cho anh ấy.

Nhưng anh ấy đã túm rịt lấy áo tôi không chịu buông.

Vô thức lẩm bẩm trong miệng.

"Đừng đi mà."

Tôi dùng phần bụng ngón tay thấm nhẹ từng giọt lệ vương trên khóe mắt anh ấy, chẳng thèm suy nghĩ gì thêm mà gắt gao ôm người vào lòng.

"Em không đi đâu hết, em sẽ ở lại cùng anh."

Hãy cho em một cơ hội đi, em muốn được đồng hành cùng anh suốt quãng đời còn lại.

Có lẽ tôi đã không thể dồn nén được nữa, nên mới bộc phát thốt ra cả những lời rồ dại nhường ấy.

Lúc anh ấy vừa lơ mơ tỉnh giấc, tôi đã cúi xuống đặt một nụ hôn lên vết s/ẹo rạ/ch dài trên mặt anh ấy.

"Anh Thần à, sau này cứ để em kề cạnh anh nhé, được không?"

"Em rất thích, cực kỳ thích anh, thích từ rất nhiều năm về trước rồi."

"Em yêu thích anh của thuở xưa, và cũng mê mẩn cả anh của hiện tại."

"Anh coi em là cái gì cũng được, không sao cả."

Trở thành người thế thân cũng cam lòng...

Chỉ xin hãy cho phép em được ôm trọn lấy anh vào lòng.

Dụ Tế Thần vùng ra khỏi cái ôm của tôi một cách vô cùng dễ dàng.

Anh ấy bảo tôi buông tay ra, tôi cũng chẳng dám ngang bướng ôm ch/ặt lấy anh ấy.

Anh ấy chủ động tạo khoảng cách với tôi.

Đến cả lời cự tuyệt cũng chan chứa bao phần dịu dàng.

"Đào Nhiên, rồi em sẽ gặp được một người khác phù hợp hơn."

"Em vẫn còn trẻ, tương lai phía trước còn vô vàn những ngã rẽ và hi vọng mới."

"Thật ra anh đã gạt em đấy, đối với con đường ca hát này, anh hoàn toàn không nắm chắc phần thắng."

"Tuổi tác anh cũng không còn nhỏ nữa, anh không muốn làm lỡ dở thanh xuân của em."

Ngay lúc tôi định buột miệng nói ra hai từ thế thân, anh ấy đã chặn họng tôi trước.

"Em là Đào Nhiên, và sẽ chỉ mãi là Đào Nhiên mà thôi."

"Anh chưa bao giờ coi em là hình bóng của bất kì ai khác, nên em đừng bao giờ suy nghĩ lệch lạc như thế."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chiêu Vi

Chương 9
Cung biến thất bại, phụ thân bị liên lụy. Đêm trước ngày đày ải, người lấy ra hai thẻ tre, bảo tỷ và ta mỗi người rút một chiếc. Một chiếc gửi gắm cho cố giao Hoài An Hầu phủ, một chiếc gửi gắm cho thuộc hạ cũ. Mẫu thân khẽ ghé tai dặn dò: "Thẻ ngắn là Hầu phủ. Thân xác con yếu nhược, tới Hầu phủ là vừa vặn." Năm năm qua, ta vào Hầu phủ, tỷ đi chốn thôn quê. Ngày tháng ở Hầu phủ như đi trên băng mỏng, thế tử chèn ép, tiểu thư khinh rẻ. Có lần ta dâng trà cho thế tử, người bỗng cười lạnh: "Năm đó phụ mẫu ngươi rõ ràng hứa gả tỷ tỷ ngươi tới, sao lâm trận lại đổi thành ngươi? Ắt là ngươi giở trò, tâm thuật bất chính, mới đẩy Vãn Dao tới chốn thôn dã." Ta ngỡ ngàng cúi đầu. Năm năm sau, phụ thân được minh oan, cả nhà hồi kinh. Tỷ từ quê trở về, dung nhan càng thêm diễm lệ, y phục chỉnh tề, giữa đôi mày chẳng thấy chút khổ sở. Tỷ thấy đôi tay ta đầy vết chai sạn, nghi hoặc hỏi: "Phụ mẫu không để lại chút kim ngân cho ngươi để lo liệu nhân tình ở Hầu phủ sao?" Ta nhìn chiếc vòng ngọc trên cổ tay tỷ, nước ngọc trong vắt, phút chốc liền hiểu ra. Chiếc thẻ năm đó, vốn dĩ là cố ý để ta rút trúng. Lại đến ngày rút thẻ định nhân duyên. Một thẻ là con trai thuộc hạ nơi thôn dã, một thẻ là Hoài An Thế tử. Mẫu thân theo lệ bảo ta rút trước. Ta lắc đầu lùi lại nửa bước: "Ta chẳng chọn ai cả."
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0