Địa Mẫu

Chương 4

03/07/2025 11:59

Nắm lấy tay tôi, bà nói:

"Con phải đi ngay, nhà họ Chu đã lừa chúng ta."

"Họ đào sâu xuống từ lâu rồi, khoét rỗng cả mạch quặng, chọc gi/ận Địa Mẫu."

"Tất cả mỏ quặng đều là tinh huyết xươ/ng thịt của Địa Mẫu."

"M/áu trả m/áu, thịt trả thịt."

Bà xoa đầu tôi, đôi mắt ngấn lệ:

"Liễu Yêu, đây là nghiệp chướng do lòng riêng của bà tạo ra, biết rõ họ Chu tham lợi hám dục vẫn còn tìm mạch quặng cho họ."

"Yêu Yêu, những người thợ mỏ kia đều bị bà hại ch*t."

"Bà phải đưa họ ra ngoài, nghiệp này do bà tạo nên, phải do bà trả."

Bà giơ tay lên, kéo Chu Nghi lại, nói với tôi:

"Con sinh ra ở Núi Th* Th/ể, giờ muốn vượt qua số Cửu Chuyển, Núi Th* Th/ể là hy vọng duy nhất của con."

"Chu Nghi sẽ đưa con về đó, đừng quay lại nữa."

"Bà..."

Tôi định nói thêm điều gì đó, bà đã vỗ mạnh vào sau gáy khiến tôi ngất đi.

Nhưng khi tỉnh dậy, tôi không ở trên xe, cũng không ở Núi Th* Th/ể huyền thoại vạn vật đều khô héo.

Mà đang ở trong chiếc lồng sắt phủ vải đen.

Tay chân tôi bị trói bằng dây thép, miệng nhét khăn.

Càng giãy dụa, sợi dây thép càng siết ch/ặt.

Không biết bao lâu sau, tôi vừa đói vừa khát, đầu óc choáng váng.

Chu Nghi vén tấm vải đen lên, trên khuôn mặt ngây thơ vô tội ấy nở nụ cười âm u:

"Bà của cô ch*t rồi."

"Bà ta để c/ứu mấy trăm người trong hầm mỏ, tự c/ắt thịt chảy m/áu, bảo là tế trả Địa Mẫu, nhảy trên bệ tế bảy ngày, biến bản thân thành một bộ xươ/ng khô."

Ánh mắt hắn đỏ ngầu, vỗ vỗ cuốn sách trang vàng ố:

"Bà bảo giao cái này cho cô?"

Trên cuốn sách có hai chữ cổ kính: Vu Mạch.

Bà ch*t rồi?

Nhưng bà tìm mạch quặng, di dời liễu cổ, tất cả đều vì tôi, để tôi vượt qua kiếp nạn này.

Tôi còn chưa ch*t… sao bà có thể ch*t?

Tôi trợn mắt nhìn Chu Nghi, vùng vẫy đi/ên cuồ/ng.

Dây thép càng siết, rá/ch cả da thịt, m/áu chảy dài theo cánh tay.

Chu Nghi lại nở nụ cười vô tâm:

"Công chúa nhỏ của tôi, mấy người chẳng phải bảo pháp tế tổ thì dùng rắn là tốt nhất sao?"

Hắn nhe răng cười lạnh, rồi phất tay ra hiệu.

Đám vệ sĩ nhà họ Chu khiêng đến hai cái lồng đầy rắn.

Chu Nghi vẫn giữ vẻ mặt ngây thơ ấy, nói tiếp:

"Tôi diễn với cô suốt hai năm, chiều chuộng, nâng niu cô, vậy mà cuối cùng bà cô vẫn không tin, không chịu dạy tôi cái gọi là Vu thuật."

"Ông nội tôi vì muốn lừa được bà ta, mới bắt tôi đính hôn với một con nhỏ mồ côi như cô."

"Cô chẳng có cha mẹ, dựa vào đâu mà dám kh/inh tôi?"

Nói rồi hắn lạnh giọng ra lệnh:

"Thả hết mấy con rắn đó ra, để công chúa nhỏ chơi đùa một chút."

"Để xem cái thứ Vu thuật mà các người nói có linh nghiệm thật không!"

Bọn vệ sĩ lập tức mở nắp lồng, đổ hết rắn vào trong.

Tôi bị rắn trùm kín, thân thể trơn nhớt của chúng bò lên mặt tôi, lạnh lẽo và rợn người.

Chỉ nghe tiếng cười lạnh lẽo của Chu Nghi, hắn lật cuốn "Vu Mạch" cười ha hả:

"Cứ đợi bị rắn từ từ cắn ch*t đi!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm