Nhìn cánh tay dài của hắn chậm rãi vươn tới ôm lấy eo mình, lòng ta gần như hóa thành tro tàn.

Thật sự không tránh nổi sao?

Ta nhắm mắt, trong lòng đột nhiên dâng lên một cảm giác tuyệt vọng đến mức chẳng còn muốn giãy giụa nữa.

Nếu đây thật sự là số mệnh của mình, vậy có lẽ ta cũng chỉ có thể chấp nhận.

Ngay khi ta đã chuẩn bị tinh thần chờ thân phận bị phát hiện rồi bị một ki/ếm đ.â.m c.h.ế.t, chóp mũi bỗng được hôn nhẹ một cái.

Ta lập tức mở mắt.

Vừa hay đối diện với đôi mắt tràn đầy d.ụ.c vọng của Cố Cảnh Huyên.

Trong đầu ta lại hiện lên câu hỏi ban nãy.

Hắn...

Thật sự không nhìn thấy sao?

Nhưng Cố Cảnh Huyên căn bản không cho ta thời gian suy nghĩ, hắn cúi xuống, trực tiếp hôn lên môi ta.

Nụ hôn ấy ban đầu còn nhẹ nhàng, nhưng chẳng bao lâu đã trở nên dồn dập như cuồ/ng phong bão tố.

Ta vốn căng thẳng đến mức cả người cứng đờ, thế nhưng dưới nụ hôn kéo dài ấy, chẳng bao lâu đã không chống đỡ nổi, toàn thân dần mềm nhũn, đầu óc cũng trở nên mơ màng.

Mãi đến khi hắn kéo bung áo trong, ngay cả chiếc khố trong cũng chẳng biết đã bị tháo đi từ bao giờ, ta mới đột nhiên hoàn h/ồn, theo bản năng muốn dùng sức đẩy hắn ra.

Thế nhưng còn chưa kịp làm gì, thân thể Cố Cảnh Huyên đã trầm xuống.

Đêm ấy, hắn giống như một con mãnh thú chẳng biết thỏa mãn, đ/è ta dưới người, sau khi nếm được tư vị liền hết lần này đến lần khác chiếm lấy ta, mãi đến khi ta chẳng còn chút sức lực nào mới chịu dừng lại.

Sau đó, ta kiệt sức nằm trên giường, cả người mềm nhũn đến mức ngay cả đầu ngón chân cũng chẳng buồn động, nhưng trái ngược với cơ thể mệt mỏi, trong lòng lại kích động vô cùng.

Bởi Cố Cảnh Huyên dường như không hề phát hiện thân phận thật của ta.

Hơn nữa, theo cốt truyện trong sách, ta phải bị phát hiện là nam t.ử ngay trong đêm động phòng hoa chúc rồi mới bị một ki/ếm đ.â.m c.h.ế.t.

Bây giờ đêm động phòng đã sắp trôi qua, ta vẫn còn sống khỏe mạnh.

Ta nghiêng đầu nhìn Cố Cảnh Huyên đang ôm mình trong lòng.

Hắn có vẻ vô cùng thỏa mãn, đôi mắt nhắm lại, dường như đã ngủ say.

Nhìn thế nào cũng không giống dáng vẻ của một người sẽ đột nhiên tỉnh dậy rồi phát hiện thân phận thật của ta.

Huống hồ vừa rồi hai chúng ta đã thân mật đến mức ấy, vậy mà hắn vẫn không nhận ra ta là nam tử.

Điều này có phải chứng minh đoạn cốt truyện kia đã thật sự qua rồi không?

Ta đã thoát khỏi kết cục c.h.ế.t chóc?

Càng nghĩ ta càng phấn khích.

Nếu không phải sức lực toàn thân đã bị Cố Cảnh Huyên vắt sạch, có lẽ lúc này ta đã bật khỏi giường mà reo hò vài tiếng.

Mang theo tâm trạng kích động ấy, cuối cùng ta cũng dần chìm vào giấc ngủ.

Điều ta không hề biết là sau khi ta ngủ say, người bên cạnh mà ta tưởng đã ngủ từ lâu lại chậm rãi mở mắt.

Cố Cảnh Huyên im lặng nhìn ta thật lâu, trong đôi mắt hoàn toàn không hề có vẻ mờ đục của một người mất thị lực.

Một lúc sau, hắn mới cúi xuống hôn lên mặt ta hai cái, sau đó ôm ta ch/ặt hơn rồi nhắm mắt ngủ tiếp.

Ngày hôm sau phải đi kính trà trưởng bối.

Trước khi ta thay tỷ tỷ lên kiệu hoa, phụ thân mẫu thân sợ ta sang Cố gia thất lễ nên đã đặc biệt dặn dò tất cả những việc một tân nương cần làm sau khi thành thân.

Tối qua sau khi x/ác định mình vẫn còn sống, ta đã âm thầm nhớ tới chuyện kính trà.

Nếu hiện giờ đã vượt qua t.ử kiếp, vậy việc tiếp theo chỉ còn chờ cốt truyện tỷ tỷ hối h/ận trở về.

Ta nhớ trong sách, không lâu sau khi nam pháo hôi c.h.ế.t, tỷ tỷ đào hôn sẽ quay lại.

Nghe nói nàng hối h/ận vì đã bỏ trốn, cảm thấy có lỗi với Cố Cảnh Huyên nên chủ động tới tìm hắn nhận lỗi, thậm chí vì muốn bù đắp còn bằng lòng ở lại bên cạnh hắn, tiếp tục làm thê t.ử của hắn.

Trước kia ta chỉ lo nghĩ cách chạy trốn nên chưa từng suy xét kỹ những lời này.

Bây giờ ngẫm lại, ta lại cảm thấy có chút kỳ quái.

Rõ ràng chính nàng đào hôn, đến khi hối h/ận trở về lại muốn tiếp tục làm thê t.ử của Cố Cảnh Huyên để “chuộc lỗi”, nghe thế nào cũng thấy có gì đó không đúng.

Nhưng nếu tỷ tỷ thật sự quay về, ta và nàng có thể trở về đúng vị trí của mình.

Đây dù sao cũng là chuyện tốt.

Vì vậy ta không tiếp tục nghĩ sâu hơn nữa.

Tiếp theo, ta chỉ cần thay tỷ tỷ làm tốt vai trò thiếu phu nhân Cố gia, chờ ngày nàng trở về là được.

Tiểu Đào là nha hoàn theo ta làm của hồi môn tới Cố gia, cũng là một trong số rất ít người biết thân phận thật của ta.

Nhìn thấy nàng bước vào chải tóc cho mình, ta mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Kiểu tóc của nữ t.ử thật sự quá phức tạp, một mình ta căn bản không xử lý nổi, mà ta lại không dám để nha hoàn của Cố gia tùy tiện tới gần, sợ trong lúc sơ ý sẽ bị người ta phát hiện điều gì đó.

May mà còn có Tiểu Đào đi theo ta.

Nói ra thì nguyên nhân quan trọng nhất khiến ta có thể thay thế tỷ tỷ chính là vì từ nhỏ ta vốn có dung mạo thiên về nữ tính.

Chỉ cần trang điểm thêm một chút, gần như sẽ chẳng ai nghi ngờ ta là nam tử.

Có lẽ đây cũng là nguyên nhân phụ thân mẫu thân cuối cùng nghĩ tới việc đẩy ta lên kiệu hoa.

Lúc bị đưa lên kiệu, ta từng nghĩ nếu mình cao lớn vạm vỡ hơn một chút, có phải đã không phải chịu những chuyện này hay không?

Nhưng trên đời nào có nhiều chữ nếu như như vậy.

Buổi kính trà diễn ra vô cùng thuận lợi.

Cố gia cũng không có quá nhiều thân thích, trong đại đường chỉ có Tả thừa tướng cùng phu nhân.

Hai người dường như khá hài lòng với ta.

Sau khi nhận trà, một người tặng ta một phong hồng bao hậu hĩnh cùng một miếng ngọc bội, người còn lại tặng một đôi vòng tay vừa nhìn đã biết giá trị không nhỏ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bất ngờ xuyên thành một nhân vật pháo hôi độc ác

Chương 15
Tôi bất ngờ xuyên thành một nhân vật pháo hôi độc ác, chuyên nhảy nhót gây chuyện trong một cuốn tiểu thuyết vạn người mê. Nhưng khổ nỗi, tôi bẩm sinh đã yếu ớt, bệnh lớn bệnh nhỏ liên miên, lúc nào cũng trong tình trạng thoi thóp. Vì thế, tôi tuân theo nguyên tắc sinh tồn “sống được ngày nào hay ngày đó”, ngoan ngoãn dưỡng sinh, hoàn toàn chẳng còn sức đâu mà gây chuyện. Khương Thanh Nhiên chịu ấm ức, nam chính công tưởng là tôi bắt nạt thụ chính, hùng hổ tìm đến chất vấn. Tôi căng thẳng đến mức không thở nổi, ôm ngực ho đến long trời lở đất. Nam chính công cuống cuồng rót cho tôi một cốc nước. Trong tiệc sinh nhật của Khương Thanh Nhiên, có người chơi xấu khiến cậu ấy mất mặt. Mọi người theo bản năng đều nghi ngờ là do tôi làm. Đến khi tìm thấy tôi, lại bắt gặp tôi vì tham ăn bánh kem mà bị dị ứng nghiêm trọng, cả đám lập tức luống cuống đưa tôi đến bệnh viện. ... Dần dần, chẳng cần tôi mở miệng giải thích, mọi người cũng tin rằng hiện giờ tôi vừa không có ý định hại người, lại vừa chẳng có sức để hại người. Tôi vô cùng mãn nguyện. Chỉ cần chờ đến ngày ly hôn với ông chồng phản diện quyền thế ngút trời của mình, chia được một khoản tiền thật lớn rồi vô tư nằm im sống qua ngày. Nhưng sau đó tôi phát hiện... Cuộc sống ngày càng thoải mái, hình như chồng tôi cũng chẳng định ly hôn nữa thì phải?
162
3 Khi Nho Chín Chương 13
6 Hàng xóm độc ác Chương 11
7 Đắm Hải Chương 16
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 530: Tích Sức Chờ Thời

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Xuyên Thành Nam Pháo Hôi, Ta Bị Tỷ Phu Mù Để Mắt

10
Sau khi thay tỷ tỷ bước lên kiệu hoa, ta đột nhiên thức tỉnh, rồi bàng hoàng nhận ra thế giới mình đang sống hóa ra chỉ là một quyển sách, mà ta lại chính là nam pháo hôi đáng thương trong đó, kẻ sẽ bị tân lang phát hiện thân phận ngay trong đêm động phòng hoa chúc, sau đó bị một kiếm đâm chết không chút lưu tình. Thế nhưng đến khi đêm động phòng thật sự tới, vị tỷ phu mù kia lại hết lần này đến lần khác chiếm lấy ta, vậy mà từ đầu đến cuối vẫn chẳng phát hiện người nằm dưới thân hắn là một nam tử. Để giữ lấy cái mạng nhỏ này, ta chỉ có thể nghiến răng tiếp tục giả làm tỷ tỷ trước mặt hắn, âm thầm tự nhủ chỉ cần chịu đựng đến lúc tỷ tỷ hối hận quay về, chờ cốt truyện đổi lại thân phận với ta diễn ra, ta sẽ có thể đường đường chính chính rời khỏi Cố gia, từ đó hoàn toàn được giải thoát.
Boys Love
0