Anh ta nhìn tôi chằm chằm, trong một khoảnh khắc, tôi dường như thấy từ đáy mắt anh ta hiện lên một tia tối tăm cuộn trào. Nhưng rồi lại biến mất trong chớp mắt.
Sau một thoáng do dự, tôi cúi đầu hôn lên môi anh ta rồi c.ắ.n mạnh một cái. Trong mùi m.á.u nồng nặc, tôi cưỡi trên eo anh ta, vỗ vỗ vào mặt anh ta: "Đồ ch.ó con! Hời cho anh rồi đấy."
3.
Ba năm sau.
Tôi bị vệ sĩ khóa hai tay, ấn bả vai bắt đứng thẳng tắp trước mặt Cừu Xuyên.
Cừu Xuyên thì ngồi trong bóng tối, tay vân vê sợi roj trông có vẻ quen thuộc, dáng vẻ cao cao tại thượng. Có thể thấy rõ là anh ta đang muốn xử tôi!
Nhưng so với việc c.h.ế.t dưới lằn roj, tôi thà c.h.ế.t trên giường của anh ta còn hơn. Càng nghĩ, ánh mắt tôi nhìn anh ấy càng thêm trần trụi và nồng đượm.
Anh ta dường như bị tôi nhìn đến mức cảm thấy buồn nôn, đôi mắt gi/ận đến đỏ ngầu, "chát" một tiếng, anh ta ném cây roj trong tay xuống cạnh chân tôi.
Ý gì đây? Sợ m.á.u của tôi làm bẩn tay nên để tôi tự giải thoát?
Đúng lúc này, trước mắt đột nhiên hiện ra các dòng bình luận:【Cái liếc mắt này khiến nam chính sướng râm ran rồi, h/ận không thể xử tiểu thiếu gia ngay tại chỗ!】
【Đồ M! Tiểu thiếu gia đừng có ban thưởng cho anh ấy.】
【Tiểu thiếu gia mau quất anh ấy đi, quất xong là có thể làm này làm nọ rồi! Chẹp chẹp~】
Tôi ngớ người. Cái gì đây?
Chưa kịp hoàn h/ồn, trước mắt lại trôi qua thêm mấy dòng chữ.
【Dáng vẻ ngẩn ngơ của tiểu thiếu gia trông moe quá đi, nam chính chắc bị câu dẫn đến rụng rời rồi!】
【Đừng nói nam chính muốn kiểm tra tiểu thiếu gia, tôi cũng muốn nữa!】
【Á á á! Mau cư/ớp lấy cây roj, quất anh ấy thật mạnh vào!】
【Tiểu thiếu gia nghe tôi, đừng dùng roj, dùng tay t/át anh ấy, anh ấy càng sướng hơn!】
【T/át xong bắt anh ấy gọi một tiếng ‘chủ nhân’ nữa, anh ấy có thể hưng phấn đến mức l.i.ế.m tay cậu luôn đó!】
Tay cầm roj của tôi run lên, ánh mắt nhìn Cừu Xuyên dần trở nên phức tạp.
Ngẩn ngơ một hồi, tôi m/a xui q/uỷ khiến làm theo lời bình luận, t/át anh ta một cú thật mạnh: "Gọi chủ nhân mau!"
Chẳng biết là do tôi ra tay quá nặng hay là do anh ta chưa kịp định thần mà mãi vẫn không có động tĩnh gì. Tôi chợt thấy hơi hối h/ận, đúng là bị mấy dòng bình luận lộn xộn kia làm cho mất đi lý trí rồi.
Trong lúc đang ảo n/ão, lòng bàn tay đột nhiên cảm nhận được một luồng hơi ấm áp. Cảm giác ngứa ngáy, tê dại khiến toàn thân tôi run lên, theo bản năng rụt tay lại.
Cừu Xuyên đột ngột ngẩng đầu nhìn tôi, trong đôi mắt đỏ ngầu lóe lên một tia... Oán h/ận?
Không để tôi kịp khước từ, anh ta bóp ch/ặt lấy bả vai tôi, rồi dùng sức... Bẻ mạnh sang trái!!!
Một tiếng "rắc" vang lên, cơn đ/au thấu trời ngay lập tức bao trùm lấy toàn thân tôi.
Đậu móa!!! Anh ta bẻ g/ãy vai tôi rồi!
"Thời Dã, em tưởng mình vẫn còn là tiểu thiếu gia nhà họ Thời hô mưa gọi gió như trước kia sao?" Anh ta vừa nói vừa giơ chân đạp lên n.g.ự.c tôi, lực đạo càng lúc càng nặng. Trong đôi mắt đỏ ngầu ấy ngập tràn h/ận th/ù nồng nặc.
Không phải chứ, tôi mới ngủ anh ta có một lần thôi mà? Đến mức h/ận tôi thấu xươ/ng thế này sao?
Dòng bình luận lại trôi qua.
【Nam chính à, anh làm thế này là không có vợ đâu.】
【Tiểu thiếu gia: Ơ, thế con ch.ó bự của tôi đâu rồi?】
【Tiểu thiếu gia trụ vững nhé, sau này đợi anh ấy mắt lệ nhạt nhòa theo đuổi vợ thì ngược c.h.ế.t anh ấy đi!】
Tiên sư nhà mấy người! Tôi tin mấy người mới lạ đó!
Ngay khi tôi ngỡ mình sắp bị anh ta đạp g/ãy xươ/ng n.g.ự.c thì cửa Từ đường đột ngột bị đẩy ra. Vẻ tươi cười trên mặt Thời Cẩn biến mất tăm ngay khoảnh khắc nhìn thấy hành động của Cừu Xuyên. Giây tiếp theo, một tiếng gầm phẫn nộ vang dội khắp Từ đường, "Sao cậu có thể đối xử với em ấy như vậy?"
4.
Nói xong, anh ta đột ngột đứng phắt dậy khỏi xe lăn, sải bước dũng mãnh lao về phía Cừu Xuyên, thẳng tay xô ngã. Sau đó anh ta đỡ tôi dậy, dùng lực lau đi vết giày trên áo sơ mi của tôi, "Bẩn c.h.ế.t đi được, sao em có thể để cậu ta chạm vào người mình?"
Chạm? Anh ta bị m/ù à? Đây rõ ràng là đạp mà!
Nhưng tôi chẳng còn tâm trí đâu mà quan tâm đến mấy lời đi/ên kh/ùng của anh ta, ánh mắt tôi đổ dồn vào đôi chân đang quỳ một nửa dưới đất kia, "Chân của anh..."
"Khỏi rồi, giờ anh chạy năm cây số cũng chẳng hụt hơi đâu. Sau này em muốn đi đâu anh cũng sẽ đi cùng em, muốn dùng tư thế nào, dùng kiểu gì, anh đều chiều em hết." Anh ta chộp lấy bàn tay còn lại của tôi áp lên mặt mình.
???
【Anh ta tới rồi, anh ta tới rồi, anh Hai mang theo tình yêu cầu mà không được - tới rồi!】
【Tiểu thiếu gia nằm mơ cũng không ngờ tới, anh Hai ngày nào cũng đối đầu với cậu thực chất lại yêu cậu đến phát đi/ên, trước đây đêm nào cũng lén lút lẻn vào phòng tiểu thiếu gia...】
【Tư thế? Không tồn tại đâu, ngồi xe lăn cũng có nhiều cách chơi lắm.】
【Lầu trên, nói kỹ xem chơi thế nào?】
Tôi bị mấy dòng bình luận tào lao làm cho buồn nôn không chịu nổi, đưa tay định đẩy anh ta ra. Nhưng còn chưa kịp ra tay, Cừu Xuyên đã đột ngột đưa tay túm lấy cổ áo anh ta nhấc bổng lên: "Nhị thiếu gia, gia chủ đã nói Thời Dã mặc tôi xử trí."