Thẩm Hành rút điện thoại ra, ánh sáng từ màn hình hắt lên gương mặt hắn.

M/áu trong người tôi đông cứng lại trong khoảnh khắc.

Tôi vô thức tắt cuộc gọi video.

Tim đ/ập thình thịch trong lồng ngựk.

Màn hình điện thoại tối rồi lại sáng, rung lên bần bật.

Tin nhắn liên tiếp hiện lên:

[Vợ yêu? Sao tự nhiên lại gọi video thế, anh đang họp nhóm với bạn học.]

[Vợ yêu sao không trả lời anh? Anh sai rồi, không phải cố ý không nghe máy đâu.]

[Tại có một thành viên trong nhóm làm chậm tiến độ, khiến anh gần đây bận quá, không thể ở bên chăm sóc chủ nhân tử tế được.]

[Chủ nhân, em đừng gi/ận có được không?]

Ban đầu tôi vẫn còn bàng hoàng, kết quả nhìn thấy dòng tin nhắn vừa rồi, tôi tức đến bật cười.

Ngẩng đầu nhìn Thẩm Hành đang ngồi trước bàn, gõ phím với vẻ mặt lạnh lùng, rồi lại nhìn bạn trai đang gửi tin nhắn xin lỗi đầy hèn mọn trong điện thoại.

Trong phút chốc, tôi cảm thấy quá mức khó tin, không thể chấp nhận được sự thật này.

Tôi cắn răng, vẫn không trả lời.

Điện thoại lại rung lên.

Một đoạn video được gửi đến.

Người đàn ông đeo vòng đùi màu đen, thắt ch/ặt lấy cơ đùi săn chắc, từ từ xoay người lại, để lộ cái đuôi xù lông phía sau.

[Chủ nhân, đây là món đồ anh mới nhận hôm qua, tối nay em xem anh chơi nhé?]

Cái kiểu lẳng lơ câu dẫn này suýt nữa đã khiến tôi chảy m/áu mũi.

Nhưng nghĩ đến việc đối phương chính là bạn cùng phòng khốn kiếp luôn m/ắng nhiếc và coi thường mình, tôi liền lạnh mặt đáp trả: [Tôi không cần! Vừa x/ấu vừa khó coi, đừng có làm bẩn mắt tôi!]

Gửi xong, tôi cảm thấy như vừa trút được một cơn gi/ận dữ.

Đang định ngẩng đầu lên xem phản ứng của Thẩm Hành, thì một giọng nói lạnh lẽo, âm u bất ngờ giáng xuống từ trên đỉnh đầu: "Kỳ Niệm, cậu đang làm gì đấy?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0