Sáng sớm hôm sau, khi tôi tỉnh giấc, Tô Vân Hề đã không còn trên giường nữa.

Dưới bếp truyền đến tiếng trứng rán xèo xèo, thoang thoảng cả hương thơm của bánh mì nướng.

Tôi đi chân trần bước đến, tựa người vào khung cửa bếp.

Tô Vân Hề đang mang tạp dề, loay hoay chiên trứng.

Chiếc tạp dề có màu hồng nhạt, bên trên in hình một chú thỏ hoạt hình có đôi mắt đỏ hoe.

Anh bảo chú thỏ đó nhìn rất giống tôi, nằng nặc đòi m/ua về để tặng tôi, chẳng thể ngờ người mặc lên người đầu tiên lại chính là anh.

Tóc anh vẫn còn hơi bù xù, phía sau gáy còn vểnh lên một lọn tóc ngốc nghếch.

Tia nắng từ ô cửa sổ nhỏ trong bếp len lỏi hắt vào, đậu trên bờ vai anh.

Tôi bước tới, dang tay ôm anh từ phía sau.

"Chào buổi sáng."

"Chào buổi sáng," Anh nghiêng đầu nhìn tôi, "Sao lại không mang dép vào?"

"Em quên mất."

"Đi mang vào đi, dưới sàn lạnh lắm."

"Để em ôm thêm chút nữa."

Anh bất lực khẽ thở dài một hơi, chẳng thèm xua đuổi tôi nữa.

Món trứng trong chảo đang kêu xèo xèo, ngoài phòng khách văng vẳng tiếng nhạc từ radio, cây ngân hạnh ngoài cửa sổ rụng xuống một sân ngập tràn sắc lá vàng ươm.

Tôi kê cằm lên đỉnh đầu anh, khép hờ đôi mắt.

Trong vòng tay vương đầy hơi ấm.

Trong lòng cũng ấm áp vô vàn.

"Tô Vân Hề."

"Ơi?"

"Em thật sự rất hạnh phúc."

Anh cười nhẹ một tiếng, phủ tay lên mu bàn tay tôi.

"Tôi cũng vậy."

Sau này tôi vẫn thường hay nhớ lại tiết trời mùa thu của năm tuổi hai mươi ấy.

Tôi đuổi theo ra ngoài, nhìn bóng lưng Tô Vân Hề xách theo túi quà chậm rãi rời đi, dáng vẻ cô liêu đến nhường nào.

Tôi gọi anh lại, ngỏ ý muốn đưa anh về.

Anh khước từ bằng giọng điệu xa cách và đầy khách sáo.

Sao lại không cần được chứ.

Lúc bấy giờ, chắc hẳn anh phải đ/au lòng lắm.

May mắn thay, tôi đã nắm ch/ặt lấy đôi tay anh.

Nắm lấy này, chính là trói buộc cả một đời.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Người giúp việc

Chương 10
Bạn trai đăng bài trên vòng bạn bè mà quên chặn tôi. Anh ta đăng bức ảnh tôi đầu bù tóc rối đang dọn dẹp nhà cửa. Kèm dòng trạng thái: "Nhìn giúp việc miễn phí nhà tôi này. Ai cần dọn nhà thì 50 tệ một buổi." Bạn anh ta bình luận: "100 tệ, bảo cô ấy đến dọn cho tôi." Thế là thứ Hai, anh ta dẫn tôi đến nhà bạn tụ tập. Bọn họ uống rượu, hát hò. Còn tôi quỳ trên sàn, lau những bã cau mà họ nhổ ra. Anh ta không biết... Tôi là cô gái ốc đồng chuyển kiếp. Chỉ ở những nơi bẩn thỉu, nhếch nhác và hỗn độn, tôi mới có thể sống được. Nhưng bây giờ... Nhà anh ta không còn đủ "tiêu chuẩn" nữa. Tôi phải đổi bạn trai thôi. Tôi nhìn về phía người đàn ông đứng ở góc phòng. Lúc nãy anh ấy vừa nói mình có một căn nhà cổ... Đã ba mươi năm chưa từng được dọn dẹp. Tôi mỉm cười hỏi: "Anh có thể đưa em về nhà anh được không?"
74
2 Thanh nữ Chương 10
3 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 365: Điều khiến người ta kinh ngạc
8 Chân tướng Chương 16
11 Núi con gái Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vợ chê tôi là gã trọc phú nên đi theo nhà tài phiệt, tôi liền rút vốn bốn tỷ bảy

Chương 9
Kỷ niệm năm năm ngày cưới, vợ tôi hủy bữa tối kỷ niệm của chúng tôi để đi dự triển lãm tranh của Thẩm Mộ Bạch. Khi tôi chất vấn, cô ấy chỉ lạnh lùng đáp lại một câu: "Hai nhà chúng tôi là thế giao, anh không hiểu được quy tắc của giới này đâu." Nhà họ Thẩm năm xưa cũng giống như nhà mẹ đẻ của cô ấy, đều là những gia tộc giàu có lâu đời. Sau khi cả hai gia đình sa sút, cô ấy cảm thấy chỉ có Thẩm Mộ Bạch mới đồng điệu được với khí chất quý tộc trong xương tủy mình. Cô ấy nói anh ta hiểu về opera, hiểu về whisky, hiểu cả những nét cọ trong tranh sơn dầu thế kỷ mười tám. Còn tôi, cả đời chỉ biết nhìn biểu đồ chứng khoán. Có lẽ, một gã trọc phú phất lên nhờ chơi chứng khoán như tôi, vĩnh viễn chẳng bao giờ lọt vào mắt xanh của cô ấy. Nhưng cô ấy đâu biết, khu đất nơi đặt phòng tranh của Thẩm Mộ Bạch lại thuộc sở hữu của quỹ đầu tư đứng tên tôi. Cô ấy càng không biết, khoản tài chính cứu mạng mà cha cô ấy ký kết tháng trước, chủ nợ cuối cùng lại chính là tôi. Tám giờ tối nay, trên bàn làm việc của cha cô ấy sẽ nhận được một thông báo rút vốn. Lỗ hổng bốn tỷ bảy trăm triệu, phải bù đắp trong vòng bảy mươi hai tiếng. Tôi chỉ chờ đến khi cô ấy gọi điện tới, để hỏi cô ấy một câu: "Khả năng thẩm định tranh sơn dầu của Thẩm Mộ Bạch, có thể gán được mấy trăm triệu?"
Sảng Văn
1