Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một

Chương 1996: Em sẽ không bỏ rơi tôi đâu, đúng không?

04/03/2025 14:33

Lúc nào anh cũng đi lòng vòng quanh cô, hỏi han ân cần, hết bưng trà rồi lại rót nước.

Trước đây tuy là Từ Thao vẫn luôn đối xử rất tốt với cô, nhưng mấy gần đây rõ ràng là cứ như ki/ếm chuyện, nhiều khi trông còn có vẻ gì đó muốn nói lại thôi.

Ninh Tịch hết cách đành hỏi thẳng: "Anh Thao, anh bị làm sao thế? Có gì thì nói thẳng em nghe xem nào!"

Từ Thao líu ríu cả nửa ngày mới chịu ai oán mở lời: "Nữ vương đại nhân, em sẽ không bỏ rơi anh đâu đúng không?"

"Sao tự dưng lại nói thế?" Ninh Tịch khó hiểu.

"Còn chẳng phải vì con bê khốn nạn Vương Hạo Quân kia sao? Loại cóc ghẻ như lão ta mà đòi ăn th!t thiên nga, muốn lôi kéo em qua Tinh Huy còn gì!" Từ Thao c/ăm phẫn quát lên.

Ninh Tịch nghe vậy dở khóc dở cười: "Anh đã bảo ông ta là cóc ghẻ muốn ăn th!t thiên nga rồi, sao mà em qua chỗ ông ta được?"

"Nhưng anh không có cảm giác an toàn mà..."

Lúc này, Lương Phi Tinh đẩy cửa vào, xách cổ Từ Thao ném qua một bên: "Già đầu thế rồi còn nũng nịu cái gì! Nổi hết cả da gà! Chẳng phải đã bảo anh đừng có làm phiền Ninh Tịch rồi cơ mà? Đi làm việc đi!"

Nói rồi anh ta ngoảnh lại nói với Ninh Tịch: "Ninh Tịch, em mặc kệ tên này đi, "ông cậu" đang tới, tính khí thất thường đó."

*Ông cậu = bà dì = đến kinh nguyệt

Ninh Tịch bất đắc dĩ nói: "Anh Thao, anh cứ yên tâm, tối qua Tô Diễn quả thật có tới tìm em nhưng em đã từ chối rồi."

"Đệch pạ! Con bê khốn đó quả là vô liêm sỉ! Không ngờ còn đ/á cả Tô Diễn ra nữa!" Từ Thao tức mém ch*t.

Có điều nghe thấy Ninh Tịch nói đã từ chối, cuối cùng Từ Thao cũng bỏ được tảng đ/á lớn trong lòng, anh lại ngoe nguẩy đuôi vui vẻ đi làm việc: "Thế Nữ vương đại nhân này, tối nay anh đón em tới dự lễ kỉ niệm của đài truyền hình Đế Đô nhé!"

"Em vẫn chưa biết mấy giờ mới xong việc chiều nay, dù sao thì chương trình của em cũng ở phía sau. Anh cứ đưa Tần Sương tới đó chuẩn bị trước, xong việc em tới thẳng đó là được." Ninh Tịch nói.

"Ố kề!" Lúc này, Từ Thao lại tràn trề sức sống.

Nữ thần đại nhân thật quá là thấu hiểu lòng người mà!

...

Buổi tối.

Từ Thao đưa Tần Sương tới đài truyền hình.

Sau khi tới nơi, hai người vào phòng trang điểm được chỉ định.

Vừa mới bước vào liền phát hiện có người đã ở sẵn trong đó, lúc này Từ Thao mới biết là mình vào nhầm phòng.

Trong phòng chỉ thấy Doãn Ưu Ưu và quản lí cùng hai trợ lí của cô ta, với một chuyên viên trang điểm, một stylist và hai vệ sĩ, cả đám đều đang bu lại xung quanh để hầu hạ, trang điểm cho cô ta.

Từ sau khi nhảy qua Tinh Huy, Doãn Ưu Ưu luôn vô cùng chú trọng tới trang điểm, quần áo, tóc tai khi ra ngoài, như thể chỉ sợ người ta không biết sau khi đổi công ty thì cô ta sống tốt đến thế nào vậy.

Trong đó, một trợ lí cằm nhọn của Doãn Ưu Ưu nhìn thấy người ngoài tiến vào, lập tức gi/ận đùng đùng lên quát thẳng vào mặt Từ Thao và Tần Sương: "Ai cho các người tự tiện vào đây hả! Đây là phòng trang điểm dành riêng cho Ưu Ưu!"

Lúc Từ Thao biết mình vào nhầm, tính định đưa Tần Sương êm đẹp ra khỏi đó luôn.

Nhưng, ai biểu là oan gia ngõ hẹp, anh nhìn cô trợ lí cằm nhọn kia rồi cười lạnh một tiếng: "Hơ, phòng trang điểm riêng? Trên đó có viết tên cô ta chắc?"

Cô trợ lí kia nhìn Từ Thao đầy vẻ trào phúng: "Từ Thao, tốt x/ấu gì năm ấy anh cũng là một quản lí hàng đầu, tuy sau này sa sút đến mức suýt phải ngủ đầu đường xó chợ, nhưng cũng đâu cần phải như tên l/ưu ma/nh thế này chứ?"

Cô trợ lí đang nói chính là người đã t/át Từ Thao ở quán bar hôm ấy, là người s/ỉ nh/ục anh trước mặt tất cả mọi người, sau đó chuyện này còn bị báo chí khui ra, khiến Từ Thao bị tất cả mọi người trong giới chế nhạo.

Quản lí vàng ngày ấy, cư nhiên lại bị một trợ lí nhỏ bé t/át trước mặt bao người...

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bạn trai thích làm màu của nam thần trường học

Chương 10
Tôi là cậu bạn trai thích làm màu của nam thần trường học - Lục Tư Niên. Anh lạnh lùng, ít nói, còn tôi thì cứ thích làm loạn, suốt ngày đòi ôm ôm hôn hôn. Dù ngoài mặt anh luôn tỏ vẻ miễn cưỡng, nhưng cơ thể lại rất thành thật. Lần nào cũng giày vò tôi đến mức hôm sau chẳng xuống nổi giường. Tôi vẫn luôn nghĩ… Lục Tư Niên chỉ là kiểu ngoài lạnh trong nóng, miệng chê nhưng cơ thể lại thích. Cho đến khi tôi nhìn thấy dòng bình luận trôi qua trước mắt. [Cậu nam phụ làm màu này, thật sự tôi không rảnh xem cậu quậy nữa đâu. Không nhìn ra công chính mặt đầy chán ghét à?] [Chẳng phải chỉ là thay công chính đỡ một nhát dao vào ngày thi đại học thôi sao? Có gì ghê gớm đâu?! Dù gì nam phụ làm màu cũng đã được tuyển thẳng rồi, căn bản chẳng mất mát gì! Cứ thích dựa vào ân tình để ép buộc công chính bằng đạo đức!] [Không sao, bảo bối thụ sắp chuyển vào ký túc xá này rồi. Trúc mã dịu dàng từ trên trời rơi xuống sẽ xoa dịu trái tim bị nam phụ làm màu hành hạ của công chính!] [Làm đi làm đi làm đi! Mỗi lần công chính gặp bảo bối thụ là phản ứng rõ ràng luôn, hoàn toàn khác với vẻ miễn cưỡng khi ở cạnh nam phụ làm màu! Tôi thích kiểu đối xử khác biệt này!] Tôi càng đọc, lòng càng lạnh. Tôi đẩy cái đầu đang vùi trước ngực mình của Lục Tư Niên ra. “Chia tay đi.”
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
427
Đêm giao thừa Chương 12