Vết thương của Cấn Nguyện hồi phục tốt, cổ tay không để lại s/ẹo, hắn cũng đã có thể từ từ đứng dậy được rồi.

Sáng sớm, tôi mặc quần áo chuẩn bị chạy bộ thì bị Cấn Nguyện - đang nửa ngủ nửa thức - túm lấy: "Đi đâu đấy?"

"Chạy bộ."

Cấn Nguyện vật lộn ngồi dậy: "Tớ cũng đi."

Không biết có phải ảo giác không, nhưng từ khi bị thương, Cấn Nguyện ngày càng bám tôi hơn.

"Chân chưa lành hẳn, đừng có quậy." Tôi đ/è Cấn Nguyện nằm xuống giường, kéo chăn đắp cho hắn.

Cấn Nguyện chỉ để lộ đôi mắt, nhìn chằm chằm vào tôi.

Tôi: Này ông bạn, đừng nhìn thế chứ, tôi áp lực lắm!

Cuối cùng tôi vẫn phải dắt Cấn Nguyện ra ngoài.

Hắn ngồi trên xe lăn, bám sát phía sau tôi.

Trời ạ, sao không ai nói cho tôi biết cái xe lăn này là loại thông minh chứ? Tôi đã đẩy hắn suốt hai tháng trời!

Khởi động xong, tôi tranh thủ tập luyện.

Cấn Nguyện ngồi một góc quan sát tôi, trầm ngâm: "Cậu giảm b/éo?"

Tôi tức đi/ên, vén áo khoe cơ bụng: "Body thế này cần giảm b/éo? Tớ đang chuẩn bị thi vào Nhất Trung đấy!"

Run đi Nhất Trung, bá chủ của các người sắp tới đây!

Cấn Nguyện liếc qua rồi lập tức quay mặt chỗ khác.

"Lục Tích Vân, cậu rất muốn vào quân đội?"

"Đương nhiên. Cậu biết mà? Từ nhỏ tớ đã ước trở thành lính gác mạnh nhất!"

Cấn Nguyện ngẩng đầu nhìn trời: "Cũng tốt..."

"Đúng chứ!" Tôi vừa thở hổ/n h/ển chạy đến trước mặt hắn, "Thế cậu thì sao? Đã quyết định chưa? Thành tích của cậu thế kia, bao nhiêu trường đang rình rập cư/ớp người đấy!"

"Nhất Trung..."

"Nhất Trung, Nhất Trung tốt thật... Hả? Nhất Trung!?"

Một nghệ sĩ bỗng hóa ra lực điền?

...

Buổi họp gia đình, bố Tô nhìn Cấn Nguyện với vẻ mặt phức tạp: "Tiểu Nguyện, con đã suy nghĩ kỹ chưa?"

Cấn Nguyện gật đầu.

Ba Lục liếc mắt về phía tôi đầy ẩn ý: "Thằng nhóc này có dọa con không?"

Liên quan gì đến tôi! Tôi bực bội bỏ ngoài tai, mặc kệ họ đoán già đoán non.

Cấn Nguyện lắc đầu: "Không liên quan đến cậu ấy, là do con tự chọn..."

Cấn Nguyện há miệng định nói thêm nhưng cuối cùng im bặt.

Hai người bố phân tích cho hắn nghe những khó khăn trong quân ngũ, thấy Cấn Nguyện kiên quyết, họ cũng tôn trọng lựa chọn của hắn.

Tôi khoác vai Cấn Nguyện, vỗ ng/ực hứa: "Yên tâm đi, có tớ ở đây thì không ai dám b/ắt n/ạt Cấn Nguyện đâu!"

Cấn Nguyện không tỏ vẻ đồng tình cũng chẳng phản đối.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Liệu một kẻ hèn nhát cũng có thể trở thành bia đỡ đạn tàn bạo?

Chương 7
Tôi là pháo hôi trong một bộ truyện BL học đường quý tộc. Cùng là học sinh đặc cách với nhân vật chính thụ. Nhân vật chính thụ kiên cường bất khuất, bị các cậu ấm làm khó cũng không chịu khuất phục, càng bị đả kích lại càng mạnh mẽ. Còn tôi chỉ là một kẻ nhát gan. Thiếu gia m/ắng tôi nghèo hèn. Tôi cố nén nước mắt: "Xin lỗi, làm bẩn mắt cậu rồi, bộ quần áo này đã là bộ đẹp nhất trong tất cả quần áo của tôi." Thiếu gia nói tôi giả tạo. Tôi tự ti cúi đầu: "Xin lỗi, tôi chỉ sợ các cậu coi thường tôi, tôi muốn làm bạn với các cậu, nhưng ngay cả vé tàu đến trường tôi cũng phải tự b/án ngô ki/ếm tiền m/ua." Thiếu gia kinh ngạc, thiếu gia tự trách. Nửa đêm thiếu gia đang ngủ cũng phải dậy tự t/át mình một cái. Đụng vào tôi coi như cậu ta đụng vào bông vậy.
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
5.52 K