Khí Chất Mẹ Kế

Chương 3

04/10/2024 10:55

03

"Người tiếp theo, Trình Gia."

Tôi bước vào văn phòng của Hứa Dịch với tâm trạng đầy lo âu.

Không phải lo lắng vì phỏng vấn mà lo không để lại ấn tượng tốt.

Dù sao trước đây tôi toàn mặc áo thun quần jean đến trường.

Hôm nay là lần đầu tôi ăn mặc trưởng thành như vậy.

Hứa Mộc Thần không chỉ một lần khoe với tôi về vẻ ngoài của bố cô ta, nói cô ta thừa hưởng gen trội từ bố nên mới xinh đẹp và được nhiều người theo đuổi như vậy.

Cho đến khi đứng trước chú ấy tôi mới cảm nhận trực tiếp được thế nào là "quân tử khiêm tốn", điều mà những chàng trai ngây ngô trẻ tuổi chẳng thể sánh được.

Bố cô ta hoàn toàn không giống người đàn ông đã ngoài bốn mươi, vóc dáng cao lớn, rõ ràng là người thường xuyên tập thể hình, điển hình của kiểu "mặc đồ nhìn g/ầy, cởi đồ thì cơ bắp cuồn cuộn".

Chú ấy quản lý một công ty lớn như vậy mà vẫn giữ kỷ luật bản thân, bỗng làm tôi có chút cảm tình với chú ấy.

"Chào ngài." Tôi khẽ cúi đầu.

Chú ấy ngước lên nhìn tôi một cái: "Mời ngồi."

"Tôi đã xem qua sơ yếu lý lịch của cô, theo lý thuyết cô thích hợp hơn với công việc quản lý dự án hoặc tiếp tục học lên cao. Tại sao cô lại chọn một công việc như thư ký, một công việc không cần có kỹ thuật gì?" chú ấy cúi đầu đọc sơ yếu lý lịch rồi hỏi.

Tôi nở nụ cười mà tôi cho là quyến rũ nhất, lấy hết sự tự tin mà tôi đã chuẩn bị cả đêm:

"Trước hết, tôi không nghĩ rằng thư ký là một công việc không có kỹ thuật. Nếu công việc này không có kỹ thuật thì tại sao lại cần phải đặt ra vị trí này? Dù trong công ty hay đơn vị nào thư ký đều cần thiết, vì họ không chỉ hỗ trợ sếp mà còn là cầu nối giữa nhân viên và sếp..."

Tôi để ý Hứa Dịch luôn cúi đầu bỗng ngẩng đầu lên nhìn tôi bằng ánh mắt công nhận.

Ngay lập tức tôi càng tự tin hơn, ngẩng cao đầu một chút, nhìn thẳng vào mắt chú ấy mà trả lời.

Các câu hỏi sau đó tôi đều trả lời trôi chảy, thậm chí còn nói thêm về những chuyện khác.

Cảm ơn mẹ tôi, dù cuộc sống tôi khá kín tiếng nhưng những gì cần biết tôi đã biết gần hết, vì vậy hầu hết các câu hỏi của chú ấy tôi đều có thể trả lời.

Tôi nghĩ mình chắc chắn sẽ thành công nhưng cuối cùng chú ấy lại nói một câu:

"Hôm nay trò chuyện rất vui, cô về nhà chờ tin nhé."

Tôi nghĩ mình nghe nhầm, có chút sốt ruột hỏi: "Đây không phải là vòng phỏng vấn cuối cùng sao?"

Chú ấy bình thản, chỉ khẽ cười: "Ừ, còn việc có được nhận hay không tôi phải xem xong tất cả các ứng viên mới có thể quyết định."

Cao nhân quả không phải tầm thường, chẳng lẽ chú ấy nhìn ra ý định của tôi rồi?

Tôi hít một hơi thật sâu, nếu ngay cả thư ký cũng không trúng tuyển tôi sẽ không còn lý do nào để tiếp cận chú ấy nữa.

Chỉ đành mỉm cười cúi đầu, tiện tay vuốt tóc mình, tạo dáng đẹp nhất trước mặt chú ấy:

"Sếp Hứa, tôi thực sự rất hy vọng có được cơ hội này, phải biết rằng mới tốt nghiệp mà có thể vào làm việc tại một công ty lớn như vậy để học hỏi đó là phúc phần tôi tu được mấy đời."

Nói xong tôi đứng dậy cúi chào rồi rời đi.

Động tác liền mạch, không để cho chú ấy cơ hội nói thêm gì.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trên yến tiệc cung đình, ta cự tuyệt hôn sự, hắn hoảng loạn

Chương 7
Người chồng nhặt được đã lấy lại ký ức. Hắn đưa ta về hoàng thành, lúc này ta mới biết hắn chính là Tam hoàng tử lưu lạc bên ngoài. Hắn còn có một vị hôn thê xuất thân cao quý. Ngày vào cung nhận thưởng, hắn cảnh cáo ta: - Tuyết Âm đã rộng lượng cho ngươi làm thiếp, đừng có không biết đủ. Tất cả mọi người đều đang chờ xem trò cười của ta. - Một nữ nhân quê mùa thế này, chẳng lẽ còn dám mơ tưởng ngôi vị Tam hoàng tử phi? - Đừng tưởng có chút ân tình với điện hạ mà dám vọng tưởng vị trí không thuộc về mình! Ta cúi đầu không nói. Cho đến khi yến tiệc cung đình bắt đầu, hoàng thượng hỏi ta muốn nhận thưởng vật gì. Cái đầu ta đập mạnh xuống nền gạch đá: - Thần nữ chỉ muốn vạn lượng vàng ròng, ngàn khoảnh ruộng tốt, một tòa phủ đệ, tốt nhất thêm mấy nam sủng... Lời chưa dứt, những tiếng xì xào xung quanh im bặt. Gương mặt Tiêu Cảnh Nguyên đen sầm lại.
Cổ trang
Báo thù
Nữ Cường
0