Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương (Vợ Mới Bất Lương Có Chút Ngọt)

Chương 220: Em hoài nghi năng lực của anh sao?

05/03/2025 10:16

Editor: Hyna Nguyễn

—————–

[] Trong phòng.

Diệp Oản Oản nghe Tư Dạ Hàn nói câu kia “Anh xử lý xong một chút sự việc ở đây liền qua đó” biểu tình không còn lời nào có thể nói được.

Vì sao lời này nói lại giống như chồng mình đang nhanh chóng xử lý công việc để trở về với vợ của mình vậy?

Rõ ràng là do cô không trả nổi học phí chỉ có thể bồi ngủ mà thôi a!

Ôn tập toán học cả đêm làm cho tinh lực của tiêu hao quá lớn, Diệp Oản Oản mới vừa đặt đầu lên gối liền bắt đầu mệt mỏi rã rời mà ngủ thiếp đi.

Mơ mơ màng màng một lúc sau cô giống như nghe được tiếng bước chân quen thuộc theo sau đó là một cổ hơi thở thanh lãnh như bóng với hình xâm nhập vào hô hấp rồi lại xâm nhập đến thân thể của cô.

Diệp Oản Oản bởi vì bị quấy nhiễu mà nhíu nhíu mày cái miệng nhỏ vẫn nói thầm cái gì đó.

Tư Dạ Hàn nhìn chằm chằm môi của cô ngón tay thon dài nhẹ nhàng vỗ về, cúi người xuống kết quả mới vừa để sát vào liền nghe được thanh âm Diệp Oản Oản đang lẩm bẩm kia “Đẳng cấp chờ so hai dãy số, thông hạng công thức N hạng …… Hai cái hữu hạn cầu cực hạn, bốn phép tính giải toán trình tự đổi……”

Nói thầm hơn nửa ngày, nữ hài đột nhiên theo phương hướng nguồn nhiệt cọ tới rồi ở trong lòng ngựk anh lẩm bẩm mà gọi một tiếng “Ba ba……”

Tư Dạ Hàn: “……”

Diệp Oản Oản gọi xong một tiếng này lúc sau liền không có động tĩnh nào nữa tựa hồ là ngủ rồi, sau đó, bả vai mới hơi hơi r/un r/ẩy lên ở trong mộng sắc mặt nôn nóng mà hoảng lo/ạn mà lẩm bẩm, “Oản Oản rất ngoan ngoãn mà… Oản Oản có ngoan ngoãn học bài… Không cần gi/ận con…… Không cần không nhận con nha… Được không…”

Tư Dạ Hàn ánh mắt phức tạp mà nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ của cô sau một lúc lâu, vươn tay ra dùng lòng bàn tay của mình lau đi nước mắt bên khóe mắt của cô.

Ngày hôm sau buổi sáng 6 giờ, đồng hồ báo thức đúng giờ vang lên.

Diệp Oản Oản theo bản năng mà đem đầu chui vào trong chăn, tránh né thanh âm của đồng hồ báo thức, sau một lúc lâu, mới không tình nguyện mà chui ra đem đồng hồ báo thức tắt đi rồi giống như du h/ồn bò dậy.

Kết quả, bên này mới vừa đứng dậy một nửa bên hông đột nhiên có một cổ lực đạo mạnh mẽ trong nháy mắt đem cô kéo trở về.

Cô lại trở về nằm trên giường trợn mắt há hốc mồm mà đối mặt với Tư Dạ Hàn.

Trong phòng bức màn đã được kéo kín, chỉ có một sợi ánh sáng mỏng manh tiến vào vừa tạo ra vẻ mềm mại thoải mái lại ấm áp trên giường lớn, bên cạnh còn ó một yêu nghiệt đi/ên đảo chúng sinh đang năm bên cạnh cô, nếu là người bình thường phỏng chừng h/ận không thể ngủ cả đời không đứng dậy.

Diệp Oản Oản không nghĩ tới việc cô lo lắng hơn nửa ngày kết quả bởi vì quá mệt mỏi lại trực tiếp ngủ một giấc tới buổi sáng, tối hôm qua Tư Dạ Hàn đến đây lúc nào cô cũng không hề biết.

Vòng eo thon của Diệp Oản Oản bị một bàn tay to rộng ôm lấy thân thể cũng hoàn toàn bị trở thành một cái gối ôm bị kéo vào trong lòng ngựk của ai đó, tư thế quá mức thân mật này làm cho cô trong lòng căng thẳng bồn chồn “Ách, cái kia…… Em phải rời giường để đi ôn tập……”

Nam nhân đôi mắt cũng chưa muốn mở không hề có ý định để cô rời khỏi giường thanh âm khàn khàn mà mở miệng nói “Còn thiếu hai giờ nữa.”

“Ách……” Diệp Oản Oản lập tức c/âm nín.

Tối hôm qua 12 giờ cô mới đi ngủ mà hiện tại mới 6 giờ sáng khoảng cách ngủ đủ tám tiếng còn thiếu hai giờ nữa.

Anh cư nhiên còn cố ý tính giờ! Tại sao lại có thể nhỏ mọn như vậy được chứ?

Mấy ngày này Diệp Oản Oản đã có thói quen dậy sớm, tuy rằng thật sự là cô thiếu hai giờ của anh nhưng nếu muốn cô an tâm nằm ở trên giường ngủ đủ tám giờ thật sự làm cô có cảm giác không thoải mái lắm, vì thế đành phải cùng anh thương lượng “Ngô, Tư lão sư à, em có thể thương lượng một chút với anh không, có thể giảm giờ được không? Sáu tiếng đồng hồ là được rồi chứ? Nhân gia ngài tốt x/ấu gì cũng là cấp cao tam đẳng, toán học của em lại như vậy cần phai nắm ch/ặt thời gian để ôn tập bằng không vạn nhất thi rớt thì phải làm sao bây giờ……”

Bên cạnh, đôi mắt của anh rốt cuộc chậm rãi mở ra tối đen giống như hắc thạch nói “Em hoài nghi năng lực của anh sao?”

“……” Diệp Oản Oản tức khắc không còn lời gì để nói.

Kia vạn nhất nếu cô thi rớt thì sao? Cô có thể lấy lại toàn bộ học phí không?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

NPC Ngốc Nghếch Dựa Vào Nhan Sắc Làm Giàu Trong Thế Giới Vô Hạn Lưu

Chương 12
Tôi là một NPC thuộc kiểu "mê hoặc" trong thế giới vô hạn lưu. Hệ thống ban cho tôi một gương mặt đẹp đến mức khuynh quốc khuynh thành, còn công việc là làm "mồi nhử". Nói đơn giản thì chính là dựa vào nhan sắc để lừa người chơi đi lạc vào đường chết. Tôi làm rất tốt. Tốt đến mức thức tỉnh ý thức bản thân, bắt đầu lén kiếm điểm tích lũy cho mình, lừa lấy đạo cụ, cuộc sống còn sung sướng hơn cả người chơi. Sau khi thức tỉnh, tôi phát hiện mình sẽ bị một người chơi cấp S mang mật danh "Phán Quan" xóa sổ. Dữ liệu bị nghiền nát hoàn toàn, đến cả tư cách đầu thai cũng không có. Thế là tôi ngoan ngoãn làm một NPC đúng bổn phận. Vậy mà Phán Quan lại kéo tôi vào một con hẻm vắng, hôn tôi hết lần này đến lần khác. "Em thay đổi rồi. Là muốn tôi nương tay tha mạng cho em, hay lại đang dùng mấy chiêu quyến rũ đó với tôi?" "Tôi thừa nhận, em đúng là rất biết mê hoặc lòng người. Vậy nên, đừng đi tìm người khác nữa. Chỉ quyến rũ mình tôi thôi, được không?" Quyến rũ á? Tôi... Có biết đâu!
230
2 Thai Nhi Giấy Chương 10
5 Thần Phục Chương 6
6 Sen Vàng Song Sinh Chương 9

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Oán chú của thầy phong thủy đô thị

Chương 6
“Giết ngươi… Giết ngươi…” Người đàn ông trẻ tuổi trước mắt mắt đỏ ngầu, khóe miệng chảy nước dãi, tuy nói lời hung ác nhưng giọng điệu lại tràn đầy sợ hãi. Cứ như thể anh ta đang bị một con mãnh thú hung dữ chằm chằm nhìn vào, thân thể không nhịn được mà run rẩy. “Anh Trương… Anh xem…” Một người phụ nữ ăn mặc chỉnh tề nhìn tôi với vẻ thấp thỏm. Tôi lắc đầu, không khỏi thở dài một tiếng: “Xem ra con trai chị đã đắc tội với phiền phức không nhỏ rồi.” “Không thể nào, không thể nào. Tiểu Diệp nhà tôi luôn hiểu chuyện, chưa bao giờ gây chuyện… Làm sao có thể…” Nói đến đây, bà lại nghẹn ngào. “Đừng vội… Uống miếng nước rồi kể tiếp. Tình trạng này của cậu ấy bắt đầu từ khi nào?” Tôi đưa cho bà một chén trà. Người phụ nữ nhận lấy, bình phục cảm xúc một chút rồi bắt đầu hồi tưởng: “Khoảng 10 ngày trước… Tiểu Diệp đi làm về, tối đến đột nhiên kêu gào không phải lỗi của con… Sau đó liền biến thành thế này.” “Đã đi bệnh viện kiểm tra chưa?” Tôi hỏi. Sắc mặt người phụ nữ lộ vẻ u ám: “Tất cả các kiểm tra đều đã làm. Không có vấn đề gì cả. Bây giờ ngoài tôi ra, thằng bé dường như có lòng thù địch rất nặng với mọi thứ bên ngoài. Bác sĩ cũng không còn cách nào, đành tiêm thuốc an thần cho nó.” “Ồ? Vậy có cải thiện không?” Tôi hỏi. Người phụ nữ bất lực lắc đầu, sắc mặt càng thêm tái nhợt. “Anh Trương… Xin anh nhất định phải cứu con trai tôi!” Người phụ nữ kích động quỳ xuống. Tôi liếc nhìn bệnh nhân, đỡ mẹ anh ta dậy rồi gật đầu: “Tôi sẽ cố hết sức!” Ngay sau đó, không đợi bệnh nhân phản ứng, tôi dùng một cây châm bạc đâm chính xác vào ba huyệt vị Bách Hội, Đản Trung và Khí Hải của anh ta. Dương Diệp ánh mắt chấn động, ngay lập tức cơ thể dần thả lỏng, trên mặt lộ ra nụ cười nhẹ nhõm, chỉ là nỗi ưu phiền giữa đôi lông mày lại đậm đến mức không thể tan đi. Tôi đỡ lấy thân thể bệnh nhân, thở phào một hơi. Tôi tên Trương Bác, thuộc thế hệ truyền nhân của dòng dõi Vọng Khí Sư. Khí là một thứ nói ra thì kỳ diệu, thực chất chính là một loại năng lượng đặc biệt, dùng lượng lớn cảm xúc kích phát năng lượng bên trong và bên ngoài cơ thể sống để hình thành. Chỉ những người có thể chất đặc biệt mới có thể cảm nhận được một chút. Chỉ là khí lưu chuyển trên người người sống quá thường xuyên, căn bản không cách nào nắm bắt. Vì vậy, bản thân chỉ có thể cảm nhận được một chút loại khí hình thành sau khi con người chết đi. Do đó, thời cổ đại còn gọi là thầy bói âm gian, chỉ tính người chết, không tính người sống. Chỉ là lần này, tôi chưa thấy người chết, nhưng lại cảm nhận được một luồng sát khí vô cùng nồng đậm. Đó là một luồng phẫn nộ, một luồng không cam tâm, một luồng khí không thể tiêu tán nếu chưa băm vằm kẻ thù thành vạn mảnh. Người thanh niên này rốt cuộc đã làm gì, khiến một người hận anh ta đến mức này? “Con trai!” Người phụ nữ thấy con trai bình tĩnh lại, vội vàng đỡ anh ta ngồi vào ghế, trong khi tôi lại nhíu mày. “Anh Trương… Con trai tôi như vậy là khỏi rồi sao?” Người phụ nữ vui mừng hỏi. Con trai phát điên, bệnh viện bó tay, bà vốn dĩ đã tuyệt vọng. Nghe nói có người có thủ đoạn thần kỳ, trong lúc bất lực đành ôm thái độ “còn nước còn tát” mà đến, không ngờ chỉ trong vài phút ngắn ngủi, con trai đã bình tĩnh trở lại. “Cô Lưu… Tôi hy vọng cô đừng nói dối nữa!” Sắc mặt tôi trở nên nghiêm trọng.nghiêm trọng.trọng.
Tu Tiên
Dị Năng
Hiện đại
2