3.
5 triệu được thằng bạn cho đã tinh tinh vào tài khoản.
Tôi lập tức đổi ngay đôi giày thể thao mới.
Lúc đến nhà thi đấu bóng rổ, xui xẻo thế nào lại đụng mặt Thẩm Ứng Thời.
Tôi đang thay đồ trong phòng thay đồ, vừa cởi áo thun ra.
Tôi cứ ngỡ tiếng bước chân sau lưng là của đồng đội.
"Lát nữa đấu với ai thế? Tôi không muốn đ/á/nh tiền đạo nữa đâu đấy."
Người phía sau không lên tiếng.
Tôi quay đầu lại, thấy Thẩm Ứng Thời đang nhìn chằm chằm vào eo mình.
Tôi gi/ật nảy mình, vội vàng dùng áo đấu che nửa thân trên lại.
"Anh làm gì đấy?"
Thẩm Ứng Thời dời tầm mắt đi:
"Xin lỗi, cậu chắn mất tủ đồ của tôi rồi."
Tôi hơi chột dạ, vội vã mặc áo vào rồi rời đi.
Trước đó để tránh Thẩm Ứng Thời nhận ra ảnh mạng, tôi mới gửi ảnh vòng eo thật của mình.
Anh ta không nhận ra rồi đấy chứ?
Nhưng tấm ảnh đó tôi có chỉnh bộ lọc màu mà.
Nhìn phản ứng vừa rồi của anh ta, chắc là không nhận ra đâu.
Bước vào sân bóng, không ngờ đám bạn tôi rủ lại chính là nhóm của Thẩm Ứng Thời.
Tôi nhìn dáng người cao ráo của anh ta.
Ch*t ti/ệt, thế này thì sao mà đ/á/nh lại đây?
Tiếng còi vang lên, tôi thấp thỏm vào sân.
Cứ tưởng sẽ thua thảm hại, không ngờ Thẩm Ứng Thời cũng không lợi hại lắm.
Anh ta bị tôi chặn mất mấy quả bóng.
Lúc nãy khi đối mặt suýt chút nữa tôi ngã nhào, anh ta còn rất lịch thiệp đỡ lấy eo tôi một cái.
Tôi ném một quả ba điểm, giành chiến thắng trận đấu.
Tôi thế mà cuối cùng cũng thắng được Thẩm Ứng Thời một lần? Sướng rơn!
Tôi vén áo lên lau mồ hôi trên trán.
Thẩm Ứng Thời đang uống nước khoáng, ánh mắt lại thản nhiên liếc qua.
Tôi vội vàng buông áo xuống.
Lúc tan trận, Thẩm Ứng Thời hỏi chúng tôi có muốn đi ăn cùng không.
Tôi nói có việc bận rồi chuồn lẹ.