Cậu Mới 18

Chương 9

23/03/2026 20:21

Sáng sớm hôm sau, tôi cùng Trình Tầm ra sân bay.

Vì công ty có việc gấp cần xử lý, tôi buộc phải kết thúc kỳ nghỉ phép này sớm.

Trình Tầm vui ra mặt.

Cậu ấy cứ đi theo sát bên tôi, không rời nửa bước.

Tôi có chút kỳ lạ: "Không phải em sợ độ cao à? Lâu nay nếu có thể đi tàu cao tốc thì em sẽ không bao giờ đi máy bay mà."

Trình Tầm lắc đầu: "Đâu có, em không sợ độ cao."

Tôi sững sờ, dường như nhận ra điều gì đó, vội nhìn đi chỗ khác.

Trình Tầm chạy đi xem loại máy bay kiểu mới mà cậu ấy chưa từng thấy, còn tôi ngồi trong phòng chờ, gọi điện cho Trình Kiều.

Sau vài câu hỏi thăm đơn giản, tôi lái chủ đề sang Trình Tầm, hỏi về chứng sợ độ cao của cậu ấy: "Cậu ấy bị sợ độ cao từ nhỏ à? Lạ thật, trước đây tao chẳng hề nhận ra."

Trình Kiều không nghĩ ngợi gì, nói thẳng: "Hồi nhỏ nó không bị, nhưng mà sau mùa hè năm kia, không hiểu sao tự dưng nó lại sợ độ cao, hỏi thì nó cũng không nói..."

Mùa hè năm kia.

Tay tôi cầm điện thoại bất giác siết ch/ặt lại, sau khi cúp máy của Trình Kiều, tôi quay đầu nhìn Trình Tầm, đúng lúc bắt gặp cậu ấy cũng đang lén nhìn tôi.

Bị tôi bắt quả tang, cậu ấy lập tức quay đầu đi, vờ như không có chuyện gì.

Tôi nhìn cậu ấy, trong đầu tua lại lời của Trình Kiều.

Không thể kìm nén được, dòng suy nghĩ của tôi trôi về mùa hè năm kia.

Khi đó, tôi và Trình Tầm vừa mới x/ác định qu/an h/ệ không lâu.

Công việc chính của tôi là phóng viên, mùa hè năm đó xảy ra thiên tai nghiêm trọng, tôi được cử đến vùng bị ảnh hưởng nặng nề nhất là huyện Lâm Giang để thu thập tài liệu và đưa tin.

Kết quả là trong lúc phỏng vấn, tôi bất ngờ gặp phải trận lở đất bùn, bị lạc khỏi đoàn, tất cả thiết bị liên lạc đều hỏng, sóng điện thoại thì chập chờn.

Tôi bị mắc kẹt trong núi, may mắn được một gia đình cũng bị kẹt ở đó cho ở nhờ.

Lúc đó, Trình Tầm vừa nhận được tin đã vội vàng chạy tới.

Khi đó cậu ấy vừa mới đầu tư vào một dự án, trong tay không còn nhiều tiền, nhưng vẫn dốc hết toàn bộ vốn liếng để thuê rất nhiều đội c/ứu hộ dân sự, nhờ họ đi tìm người.

Cậu ấy đã đi theo đội c/ứu hộ tìm ki/ếm suốt mấy ngày liền.

Mỗi ngày cậu ấy đều ngồi trên máy bay trực thăng, nhìn xuống khu rừng núi lầy lội, đục ngầu, bị tàn phá nặng nề bên dưới.

Khi họ tìm thấy tôi, Trình Tầm loạng choạng bước xuống từ máy bay.

Chân cậu ấy mềm nhũn, quỵ ngã xuống đất.

Sau này tôi nghe người trong đội c/ứu hộ kể lại, trước đó họ đã nhìn thấy một nạn nhân có vóc dáng rất giống tôi từ trên máy bay, lúc đó mặt Trình Tầm tái mét, nửa ngày trời không nói nên lời...

Dòng suy nghĩ trở về thực tại, tôi nhận ra tay mình đang run lên.

Lẽ ra tôi nên nhận ra sớm hơn.

Sau t/ai n/ạn đó, tôi đã gặp á/c mộng một thời gian, lúc ngủ Trình Tầm luôn ôm tôi thật ch/ặt.

Tôi cứ nghĩ cậu ấy đang an ủi tôi, nhưng thực ra, đó chẳng phải cũng là cách cậu ấy tự chữa lành cho chính mình hay sao.

Vụ t/ai n/ạn đó, cũng đã để lại ám ảnh tâm lý cho cậu ấy.

Chứng sợ độ cao, chính là di chứng từ lúc đó.

Vậy mà cậu ấy lại nói với tôi là bị từ nhỏ.

"Chị Phó Yên!" Trình Tầm ôm mấy túi đồ ăn vặt chạy tới, "Em m/ua cho chị ít đồ này, lát nữa lên máy bay ăn."

Càng lớn tuổi, tôi càng không còn thích ăn vặt nữa.

Nhưng tôi vẫn nhận lấy: "Cảm ơn em, Trình Tầm."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Người giúp việc

Chương 10
Bạn trai đăng bài trên vòng bạn bè mà quên chặn tôi. Anh ta đăng bức ảnh tôi đầu bù tóc rối đang dọn dẹp nhà cửa. Kèm dòng trạng thái: "Nhìn giúp việc miễn phí nhà tôi này. Ai cần dọn nhà thì 50 tệ một buổi." Bạn anh ta bình luận: "100 tệ, bảo cô ấy đến dọn cho tôi." Thế là thứ Hai, anh ta dẫn tôi đến nhà bạn tụ tập. Bọn họ uống rượu, hát hò. Còn tôi quỳ trên sàn, lau những bã cau mà họ nhổ ra. Anh ta không biết... Tôi là cô gái ốc đồng chuyển kiếp. Chỉ ở những nơi bẩn thỉu, nhếch nhác và hỗn độn, tôi mới có thể sống được. Nhưng bây giờ... Nhà anh ta không còn đủ "tiêu chuẩn" nữa. Tôi phải đổi bạn trai thôi. Tôi nhìn về phía người đàn ông đứng ở góc phòng. Lúc nãy anh ấy vừa nói mình có một căn nhà cổ... Đã ba mươi năm chưa từng được dọn dẹp. Tôi mỉm cười hỏi: "Anh có thể đưa em về nhà anh được không?"
74
5 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 360: Trong lòng thấp thỏm
7 BỐI Chương 9
10 Ngôi sao may mắn Chương 13
12 MẸ NẤM Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm