16.

Đoàn Văn Dã bế tôi trở lại phòng, ngón tay chạm nhẹ vào bên má bị sưng đỏ của tôi.

"Đau không?"

Tôi gật đầu, "Một chút."

Tôi mơ hồ cảm thấy Đoàn Văn Dã có gì đó không ổn, nên cố gắng làm không khí trở nên sôi nổi hơn.

"Nhưng cũng không sao đâu, hắn bị em cắn còn thảm hơn cơ!"

Đoàn Văn Dã có vẻ không muốn nhắc đến Tần Tứ.

Anh ấy lặng lẽ bôi th/uốc cho tôi, sau đó mới lên tiếng, với giọng điệu nghiêm túc hơn bao giờ hết:

"Xin lỗi em."

Tôi ghé sát mặt mình vào trước mặt anh, cố kìm nén sự ngượng ngùng nói:

"Vậy anh hôn em đi, em sẽ tha thứ cho anh."

Đoàn Văn Dã dịu dàng nở một nụ cười, cúi xuống hôn nhẹ lên bên má không bị thương của tôi.

Khi rời khỏi nhà máy rư/ợu, ông chủ vừa r/un r/ẩy vừa liên tục xin lỗi:

"Tổng giám đốc Đoàn, mong anh thông cảm, chính tôi cũng bị tên Tần Tứ đó ép buộc..."

Đoàn Văn Dã không thèm liếc nhìn ông ta lấy một cái, trực tiếp nắm tay tôi bước lên xe.

Sau khi trở về, Đoàn Văn Dã dường như trở nên bận rộn hơn bình thường .

Dù anh vẫn về nhà đúng giờ, nhưng hầu như ngày nào cũng làm việc trong phòng đến tận khuya .

Kể từ lần đó, anh chưa từng nhắc đến tên Tần Tứ dù chỉ một lần.

Nhưng tôi biết, với tính cách của Đoàn Văn Dã, anh ấy sẽ không dễ dàng bỏ qua cho hắn.

Chỉ là, trước khi mọi chuyện xong xuôi, tôi cũng không hỏi nhiều.

Nửa tháng sau, có tin tức rằng tập đoàn Tần thị đang gặp vấn đề nghiêm trọng về đ/ứt g/ãy ng/uồn vốn, n/ợ nần chồng chất.

Chỉ trong thời gian ngắn, cổ phiếu của Tần thị lao dốc không phanh.

Khi cả tập đoàn Tần thị đang bận rộn tới mức chân tay không ngơi nghỉ, thì con trai cả nhà họ Tần bị người ta tố cáo cưỡng ép, qu/an h/ệ bất chính với phụ nữ, và đã bị tống vào tù.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm