16.

Đoàn Văn Dã bế tôi trở lại phòng, ngón tay chạm nhẹ vào bên má bị sưng đỏ của tôi.

"đ/au không?"

Tôi gật đầu, "Một chút."

Tôi mơ hồ cảm thấy Đoàn Văn Dã có gì đó không ổn, nên cố gắng làm không khí trở nên sôi nổi hơn.

"Nhưng cũng không sao đâu, hắn bị em cắn còn thảm hơn cơ!"

Đoàn Văn Dã có vẻ không muốn nhắc đến Tần Tứ.

Anh ấy lặng lẽ bôi th/uốc cho tôi, sau đó mới lên tiếng, với giọng điệu nghiêm túc hơn bao giờ hết:

"Xin lỗi em."

Tôi ghé sát mặt mình vào trước mặt anh, cố kìm nén sự ngượng ngùng nói:

"Vậy anh hôn em đi, em sẽ tha thứ cho anh."

Đoàn Văn Dã dịu dàng nở một nụ cười, cúi xuống hôn nhẹ lên bên má không bị thương của tôi.

Khi rời khỏi nhà máy rư/ợu, ông chủ vừa r/un r/ẩy vừa liên tục xin lỗi:

"Tổng giám đốc Đoàn, mong anh thông cảm, chính tôi cũng bị tên Tần Tứ đó ép buộc..."

Đoàn Văn Dã không thèm liếc nhìn ông ta lấy một cái, trực tiếp nắm tay tôi bước lên xe.

Sau khi trở về, Đoàn Văn Dã dường như trở nên bận rộn hơn bình thường .

Dù anh vẫn về nhà đúng giờ, nhưng hầu như ngày nào cũng làm việc trong phòng đến tận khuya .

Kể từ lần đó, anh chưa từng nhắc đến tên Tần Tứ dù chỉ một lần.

Nhưng tôi biết, với tính cách của Đoàn Văn Dã, anh ấy sẽ không dễ dàng bỏ qua cho hắn.

Chỉ là, trước khi mọi chuyện xong xuôi, tôi cũng không hỏi nhiều.

Nửa tháng sau, có tin tức rằng tập đoàn Tần thị đang gặp vấn đề nghiêm trọng về đ/ứt g/ãy nguồn vốn, n/ợ nần chồng chất.

Chỉ trong thời gian ngắn, cổ phiếu của Tần thị lao dốc không phanh.

Khi cả tập đoàn Tần thị đang bận rộn tới mức chân tay không ngơi nghỉ, thì con trai cả nhà họ Tần bị người ta tố cáo cưỡng ép, qu/an h/ệ bất chính với phụ nữ, và đã bị tống vào tù.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 Người Dọa Ma Chương 12
4 10 năm vây hãm Chương 10
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện

Mới cập nhật

Xem thêm