Ai ngờ tính khí Cố Thời Diễn cũng lớn lắm, lại chẳng thèm nể mặt.
Tôi phải theo nhóc thêm hai ngày nữa mới tìm được cơ hội tiếp cận: "Thật ra mấy viên kẹo đưa cho lũ nhóc kia đều là kẹo hết hạn cả đấy."
Tôi m/ua một hộp mới, bao bì màu hồng phấn, "Nhận kẹo rồi thì sau này phải gọi là anh, không được gọi linh tinh nữa, biết chưa?"
Nghe xong, bàn tay đang chìa ra nửa chừng của Cố Thời Diễn đột ngột rụt lại.
Tôi: "..."
Cuối cùng, hộp kẹo vẫn bị tôi ép nhét vào tay nhóc.
Nhìn những vết thương trên người Cố Thời Diễn bớt đi từng ngày, tôi bắt đầu tò mò tiến độ chinh phục thế nào rồi.
【Chỉ trong vòng hai tháng ngắn ngủi mà đã đạt 70% rồi nè!】
Hệ thống "cha yêu" rất vui vẻ, chỉ có tôi là thắc mắc: "Sao mới có 70%? Cố Thời Diễn chẳng phải lúc trước còn gọi tôi là vợ tương lai sao!"
Đã thừa nhận thân phận của tôi rồi mà mới có 70 thôi à?
【Ký chủ à, nam phụ thâm tình bụng đen là bậc thầy giả vờ đó nha~!】
Hệ thống bảo tôi vẫn chưa thực sự bước vào trái tim của Cố Thời Diễn.
Nghe xong tôi tức đến bật cười! Một thằng nhóc mười tuổi thì có thể có mưu mô gì chứ?
Kết quả, khi tôi lén lút bám đuôi nhóc đến trường, tôi đã hoàn toàn chấn động.
Hóa ra Cố Thời Diễn... thuần túy là một kẻ "ngoài trắng trong đen"!
11.
Thật ra Cố Thời Diễn nhỏ đ.á.n.h đ.ấ.m khá ra phết.
Đừng nhìn nhóc lùn lùn, người nhỏ thó như thế, nhưng thân thể không tệ chút nào. Một cú móc trái, một cú xoay người đ/á chân phải...
Giỏi thật đấy, hạ gục cả một đám người!
【Ký chủ, đừng có đứng đó vỗ tay cho cậu ta nữa!】
Tôi ngẩn người, vội vàng đút tay vào túi áo, cười gượng hỏi hệ thống rốt cuộc chuyện này là thế nào.
Nếu đã đ.á.n.h giỏi như vậy... sao còn để mặc cho đám anh em hờ kia b/ắt n/ạt?
Hệ thống không úp mở: 【Bởi vì nhà họ Cố là nơi có thể ăn tươi nuốt sống người ta mà không cần đổ m/áu~】
Ồ, phải rồi. Bản thân tôi kiêu ngạo cả đời, suýt chút nữa thì quên mất.
Ở nhà họ Cố, biết đ.á.n.h nhau chẳng là cái đinh gì cả. Nhà bọn họ chỉ thích chơi chiêu hèn kế bẩn thôi. Cho nên Cố Thời Diễn phải giả yếu đuối, giả khờ khạo, cả ngày thi cử toàn đứng bét khối.
Không giống tôi, từ nhỏ đã dựa vào đ.â.m thuê c.h.é.m mướn, cư/ớp đoạt công khai mới leo lên được vị trí người thừa kế.
"Hèn chi." Tôi vỡ lẽ, "Hèn chi nữ chính không chọn tôi thì thôi đi, ngay cả một Cố Thời Diễn dịu dàng nhiều tiền mà cô ta cũng chẳng cần."
Hóa ra là vì cô ta đã sớm nhìn thấu anh ta không đơn giản như vậy rồi.
Nghĩ đoạn, tôi lén nhìn qua bức tường thấp về phía sân vận động không xa. Đúng là nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến.
Dưới gốc cây long n/ão, Thẩm Nguyệt Bạch đang bóc băng cá nhân, giúp Cố Thời Diễn xử lý vết thương.
Tôi đang thấy nhói lòng, kết quả chớp mắt một cái. Thẩm Nguyệt Bạch lại chạy đi an ủi một đứa nhóc khác đang sụt sịt khóc nhè.
... Đúng là nữ chính của truyện "c/ứu rỗi". Thật sự là bận rộn quá đi mà!
Nhưng lúc đón Cố Thời Diễn tan học, tôi vẫn thuận miệng hỏi một câu, băng cá nhân ở đâu ra.
Vậy mà nhóc lại nói dối tôi.
12.
Cố Thời Diễn bảo băng cá nhân là nhóc tự m/ua. Tôi mỉm cười, không vạch trần nhóc.
Ngày hôm sau tôi m/ua hẳn một thùng băng cá nhân tặng nhóc, nở nụ cười chuẩn mực nghề nghiệp: "Lần này không cần tự m/ua nữa nhé?"
Cố Thời Diễn: "..."
Từ đó về sau mấy tháng trời, tôi đều dốc sức làm "li /ếm cẩu" còn tận tụy hơn cả nữ chính.
Cuối cùng vào một ngày nọ, tôi cũng cảm hóa được một Cố Thời Diễn nhỏ vốn luôn ngang bướng, khiến nhóc tâm phục khẩu phục gọi tôi một tiếng "anh".
Chỉ tiếc là hệ thống bảo tôi tiến độ chinh phục Cố Thời Diễn mãi dừng lại ở mức 80%.
"Mẹ kiếp, 20% còn lại chắc là vì tôi là đàn ông chứ gì!" Tôi tức đến giậm chân, thầm c.h.ử.i Cố Thời Diễn cái đồ kỳ thị đồng tính.
May mà hệ thống lại nói 80% tiến độ này cũng đủ để Cố Thời Diễn nhớ tôi suốt mười năm rồi.
Tôi vui sướng. Ngay lập tức chọn một ngày lành tháng tốt, chuẩn bị lên đường rời đi.
Ngày hôm đó, bầu trời phía Bắc Giang Thành trong xanh lộng gió, gió Xuân phơi phới. Tôi lái chiếc siêu xe màu đỏ, mặc áo khoác da nổi bần bật, đến cổng trường Tiểu học đón người lần cuối.
Cố Thời Diễn đeo cặp sách lủi thủi đi một mình, trông chẳng hề ăn nhập với đám học sinh Tiểu học đang tung tăng nhảy nhót xung quanh. Tôi nghênh ngang đi tới, trực tiếp khoác vai nhóc.
Cố Thời Diễn lúc này đã không còn đỏ mặt nói câu "nam nam thụ thụ bất thân" nữa, chỉ thản nhiên hỏi: "Hôm nay có chuyện vui à?"
Tôi gật đầu, rồi lại lắc đầu. Vặn hỏi nhóc: "Nếu một ngày nào đó anh đột ngột rời đi, em sẽ buồn hay vui?"
Cố Thời Diễn khựng lại, vò vò bộ đồng phục xanh trắng, không nói lời nào. Nhìn xem, cái bản tính lãnh đạm này. Chắc kiếp trước sau khi tôi c.h.ế.t chưa đầy hai tháng, anh ta đã quên tôi sạch sành sanh rồi cũng nên.
"Không thèm trả lời thì thôi." Tôi nở một nụ cười vô tâm vô tính, xoa xoa đầu Cố Thời Diễn, "Anh sang đối diện m/ua ly trà sữa, sẽ quay lại ngay thôi."
13.
Hệ thống đã xóa bỏ ký ức về diện mạo của tôi trong tâm trí Cố Thời Diễn. Nhóc chỉ nhớ mang máng có một người như tôi, đã từng làm những gì, đã làm "li /ếm cẩu" cho nhóc bao lâu.