Thuật Đổi Dung

Chương 13

16/10/2024 15:50

Cho đến khi phổi ta đ/au như muốn bốc ch/áy, cuối cùng ta cũng tới được trước điện Thái Cực.

Bình thường trước điện Thái Cực đều có thủ vệ tuần tra, nhưng lúc này nơi đây lại chẳng có lấy một bóng người, yên tĩnh đến kỳ lạ.

Ta thả chậm bước, lặng lẽ đi vào trong.

Cả đường cũng không gặp được bất cứ người nào.

Cho đến khi ta đến trước cửa nội điện.

Ta rụt chân trở về.

Bởi vì trên bàn chân đó đã giẫm phải m/áu.

Cánh cửa khép hờ, trong long diên hương len qua khe cửa có trộn lẫn mùi m/áu tanh không lành.

“Không vào à?” Ta nghe thấy trong điện vọng ra giọng nói quen thuộc.

Giống như con d/ao trong tay đ/ao phủ cuối cùng cũng hạ xuống, ta nhắm mắt, hồi lâu sau mới mở mắt ra.

“Không đâu, con sợ.” Cách một cách cửa, ta nói.

“Vì sao lại sợ?”

“Bởi vì con không biết người đang nói chuyện với con ngay lúc này rốt cuộc là ai.”

“Vào trong nhìn không phải sẽ biết ngay sao?”

Thứ phải tới đến cùng cũng không trốn được, ta hít sâu một hơi đẩy mở cửa điện.

Cánh cửa kẽo kẹt một tiếng rồi mở ra, ta giẫm lên vết m/áu đi vào trong điện.

Nam tử mặc long bào ngửa mặt nằm trên đất, cổ bị người ta c/ắt họng chỉ bằng một d/ao, nhiều m/áu như vậy đều là chảy ra từ trên người hắn.

Nam nhân ngồi bên cạnh hắn vốn đang cúi đầu nhìn hắn, nghe thấy tiếng bước chân của ta cũng chầm chầm đứng dậy, quay mặt về phía ta.

Khuôn mặt đó là khuôn mặt của sư phụ ta.

Không phải là mặt của thái giám hay thái y đổi sau khi ông vào cung, mà là khuôn mặt của sư phụ đã dạy ta l/ột da đổi dung, đưa ta đi khắp trời nam đất bắc bao năm qua.

Hòn đó to lớn trong lòng dường như đột ngột rơi xuống đất.

Sau khi thả lỏng, nước mắt ta lập tức rơi lã chã.

“Khóc cái gì?” Sư phụ đi tới, đưa ngón cái lau nước mắt chảy xuống của ta.

Trên tay ông vẫn còn dính m/áu, không hề kiêng nể mà bôi thẳng lên mặt ta.

“Con còn tưởng sư phụ không cần con nữa!” Ta vòng tay ôm ch/ặt eo ông, khóc đến mức cả người r/un r/ẩy.

“Con đã biết hết?” Sư phụ cúi đầu nhìn ta, vẻ mặt phức tạp.

Ta lắc đầu, lại gật đầu, nhìn người ngã trên đất, hỏi ông ấy: “Là người này đã cư/ớp mặt của người?”

Mười hai năm trước, có người đã b/ắt c/óc sư phụ vẫn còn là tứ hoàng tử và biểu muội của ông, muốn l/ột da mặt của họ để thay thế thân phận.

Có lẽ là kỹ thuật l/ột da của người đó không đến nơi đến trốn, đã khiến mặt của bé gái bị hỏng, vì vậy sau đó chỉ có một mình ‘tứ hoàng tử’ quay trở về cung.

Sư phụ nói: “Vốn dĩ ta và biểu muội đều phải ch*t, nhưng ta mạng lớn, gắng gượng bò ra khỏi hố x/á/c. Bọn họ đã lấy đi hết mọi thứ có thể chứng minh thân phận của ta, bao gồm cả mặt của ta. Vì vậy ta chỉ có thể luôn mang theo mặt của biểu muội, bởi vì đây là vật duy nhất có liên quan với quá khứ mà ta có thể tìm được.”

“Vậy tại sao người lại muốn đưa nó cho con?” Ta hỏi.

“Có lẽ là vì hai người rất giống nhau?”

“Giống gì cơ?”

“Hai người đều... rất cố gắng muốn sống tiếp.” Ánh mắt ông trống rỗng, dường như đã chìm vào hồi ức: “Thế nhưng muội ấy không sống tiếp được, vì vậy ta hy vọng ít nhất có thể c/ứu được con.”

Biết giờ trường hợp lúc này không thích hợp nhưng ta vẫn hỏi một câu: “Vì vậy người giữ con bên cạnh là vì Hoàn Hoàng giống khanh?”

Sư phụ cười: “Ban đầu có lẽ là vì con giống muội ấy, nhưng sau này...”

“Sau này thì sao?”

“Sau này chỉ là vì con, vì con là con, con không giống bất kỳ ai khác.”

Ta hài lòng với đáp án này, tiếp đó lại lo lắng phải giải quyết tình huống trước mắt như thế nào.

“Người muốn đổi lại mặt mình không? Như vậy người sẽ là Hoàng đế, huống hố đây vốn dĩ là vị trí của người.”

Sư phụ hỏi ta: “Không phải con không muốn ta đổi à?”

Ta x/ấu hổ buông tay, rời khỏi người ông, khịt mũi, nói: “Con sợ sư phụ làm Hoàng đế rồi sẽ không cần con nữa, nhưng bây giờ con biết mình đã hiểu lầm rồi.”

“Vậy sư phụ muốn đổi không?”

Sư phụ nhìn khuôn mặt dưới đất kia một lúc, cuối cùng vẫn lắc đầu: “Bỏ đi, cứ để tôn thất chọn Hoàng đế tiếp đi.”

“Tại sao?” Ta không hiểu.

“Con nghĩ làm Hoàng đế dễ lắm à?” Sư phụ chán nản gõ trán ta.

“Hoàng tử bốn tuổi học vỡ lòng, sáu tuổi đến Thượng Thư Các, mười tuổi có thiếu sư phụ tá riêng, mười lăm tuổi có thể vào triều dự thính chính sự, mười tám tuổi bắt đầu tham gia nghị chính.”

“Một Hoàng đế là phải cần vô số tri thức, kinh nghiệm và tâm sức của thiếu sư và thần tử bồi dưỡng thành. Ta rời cung từ năm mười bốn tuổi đã bỏ lỡ quá nhiều rồi.”

Trong mắt sư phụ có tiếc nuối, cũng có thoải mái: “Mọi thứ trên đời này, như tài phú, như quyền thế đều có thể nói là vốn thuộc về mình, nhưng duy có thiên hạ này thì không thể.”

“Thiên hạ là thiên hạ của mọi người, sẽ không vốn thuộc về ta. Vì vậy để người có năng lực làm Hoàng đế thôi.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ngươi muốn cưới Nàng Ốc? Nhưng ta là ốc bươu đây này!

Chương 6
Đám đàn ông trong làng đổ xô đi khắp nơi, lùng sục muốn bắt cô gái ốc đào về nhà. Tôi tránh đám đông, lẩn vào rừng, lo lắng giấu kỹ vỏ ốc rồi nhanh chóng lặn xuống nước tắm rửa. Vừa khi tôi thư thái khép hờ mắt, tiếng đàn ông phấn khích xé tan sự tĩnh lặng của khu rừng: - Bắt được ngươi rồi! Vỏ ốc của ngươi đang trong tay ta, ngươi phải lấy ta! Hắn nhanh tay rút ra một túi gấm. Chiếc túi phình to nuốt chửng cả vỏ ốc rồi co về nguyên dạng. Hắn thèm thuồng liếm mép: - Không lấy ta, đừng hòng lấy lại vỏ ốc. Tôi thích thú ngắm nghía gã đàn ông trước mặt, nhẹ nhàng khẽ mỉm cười: - Ngươi thật sự muốn cưới ta? Ánh mắt hắn dán chặt vào làn da trắng mịn lộ trên mặt nước của tôi, giọng đầy tham lam nhớt nhát: - Đúng thế, cô gái ốc đào, ngươi không thoát được đâu. Nụ cười tôi nở rộng hơn: - Được thôi, hôm nay ta thành thân. Chỉ có điều hắn đã nhầm to. Ta không phải cô gái ốc đào. Ta là ốc bươu vàng. Hắn muốn cưới ta? Vừa hay. Ta cũng đang cần vật chủ đẻ trứng.
Cổ trang
Tình cảm
0
Phục Cẩm Chương 8