Đối phương như bị dọa sợ, mãi lâu sau mới phản hồi.

[Em... chắc chứ?]

[Đương nhiên.]

[Đột ngột quá, anh chưa chuẩn bị tinh thần.]

[Thôi bỏ đi, anh không đi thì em đi một mình.]

[Khoan đã!]

[Anh... anh đi.]

Cá cắn câu rồi.

Tôi liếc sang Tiết Trạch định nói vài câu. Vừa định đứng dậy, cửa phòng VIP đã bật mở.

Tôi ngẩng mặt nhìn lên, một người phụ nữ mặc váy bầu đứng khép nép ngoài cửa. Cô ta đảo mắt nhìn quanh, rõ ràng đang tìm ki/ếm ai đó.

Hình như lại là công tử bột nào đó không đáng tin đã vung tay quá trán. Đang tò mò không biết thằng khốn nào dám làm loại chuyện bất nhân này.

Ai ngờ người phụ nữ bước thẳng đến trước mặt Tiết Trạch, nức nở đòi hắn chịu trách nhiệm. Khi cô ta đến gần, tôi mới nhận ra thân hình này đúng gu của Tiết Trạch.

Dù tình cảm với hắn đã ng/uội lạnh từ lâu. Nhưng không tức gi/ận là không thể. Xét cho cùng, tôi mới là người đang ngoại tình. Lẽ ra cặp sừng này phải do tôi cắm lên đầu hắn chứ.

Tưởng Tiết Trạch chỉ thả thính trên mạng, ai ngờ đã lên chức bố. Tôi hấp hối gi/ật mình ngồi dậy, hóa ra chính mình mới là tên hề.

Trong giới chúng tôi, thể diện quan trọng hơn mạng sống. Không cho Tiết Trạch kịp giải thích, tôi tặng hắn một cái t/át vang trời rồi quay đi không ngoảnh lại.

Hoàn toàn quên mất cuộc hẹn với người bí ẩn ở toilet.

Trên đường về, càng nghĩ càng bức bối, tôi vặn tay lái phóng thẳng đến quán bar. Thất tình, lại thêm mưu sự bất thành, không uống cho đã đời thì thật có lỗi với bản thân.

Tôi chọn đúng quán bar Tiết Trạch hay lui tới, yêu cầu bartender đem hết rư/ợu hảo hạng hắn tích trữ ra mời khắp nơi một lượt.

Đến khi cạn sạch kho rư/ợu của hắn, tâm trạng mới đỡ ấm ức đôi phần. Vài ly mạnh liên tiếp trôi xuống cổ. Đầu óc tôi chếnh choáng quay cuồ/ng.

Liếc nhìn người ngồi kế bên. Sao giống Phương Thi Đường thế? Anh cũng đến uống rư/ợu sao? Không thể nào.

Tôi nhớ Tiết Trạch từng nói Phương Thi Đường gh/ét đến những nơi thế này. Dù mỗi lần đi cùng Tiết Trạch đều thấy anh ấy.

"Em ổn chứ?"

Ánh mắt lo lắng của anh dừng trên người tôi. Hóa ra tôi đã say đến mức gặp ảo giác rồi sao?

Tôi lắc đầu dữ dội. Ai ngờ mất thăng bằng, cả người ngã chúi về phía sau...

Chưa kịp thét lên. Đã rơi vào một vòng tay vững chãi. Cái ôm này không kéo dài. Người đàn ông lịch lãm đỡ tôi ngồi lại ghế.

Bóng ngón tay thoáng lướt qua mắt. Không hiểu sao, hình ảnh này chồng khít lên đôi bàn tay xươ/ng cốt rõ ràng trong tấm hình chụp cơ bụng kia trong dòng ký ức.

Chắc tôi đi/ên thật rồi. Để tỉnh táo hơn, tôi gọi một ly nước đ/á. Với tay lấy ly thì vô tình chạm vào chiếc điện thoại bên cạnh.

Đó không phải máy của tôi. Nhưng màn khóa lại là ảnh chụp lén tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538
6 Trò Chơi Trốn Tìm Của Chúng Ta Chương 7: Ngoại truyện (Góc nhìn của Tưởng Kiêu)
12 Nến Âm Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm