Đế Bá

Chương 354: Tỳ Hưu bảo bình (2)

06/03/2025 03:49

- Đại Đạo Thánh! Bát cung thành quốc, cử quốc chi lực, làm sao có thể chống cự đây!

Thấy một màn như vậy, đừng nói là Chân Nhân, coi như là Cổ Thánh sắc mặt cũng trắng bệch, gặp được Cổ Thánh bát cung thành quốc, quản chi ngươi là Đại Thánh viên mãn cảnh giới, vẫn là phải đào tẩu, căn bản không phải là đối thủ của hắn!

- Tiểu q/uỷ này quả thật là tu luyện vô thượng tiên thể thuật, ở dưới cử quốc chi lực nghiền sát còn chưa ch*t.

Có tu sĩ nhìn thấy Lý Thất Dạ còn đ/au khổ chống đỡ lấy, không khỏi hâm m/ộ, vô thượng tiên thể thuật a, đây là đồ vật bao nhiêu người thèm chảy nước miếng!

Cũng có thế hệ trẻ tuổi cười lạnh một tiếng, nói ra:

- Vô thượng tiên thể thuật lại như thế nào, gặp được bát cung Cổ Thánh, còn không phải chỉ có đường ch*t, thứ không biết ch*t sống, đạo hạnh cạn như thế cũng dám đối địch với Đại Đạo Thánh, thật sự là không biết trời cao bao nhiêu, đất dày bao nhiêu!

Nam Thiên Thiếu Hoàng nhìn thấy Lý Thất Dạ đ/au khổ giãy giụa, trong nội tâm một hồi khoái ý, cười lạnh nói ra:

- Hừ, vô thượng tiên thể thuật, giờ phút này cũng bất quá là sắp ch*t giãy giụa mà thôi!

- Tiểu bối, ngươi giao ra vô thượng tiên thể thuật, ta tha cho ngươi một mạng! Bằng không thì, hôm nay bản tọa sẽ từ từ tr/a t/ấn ngươi giao ra vô thượng tiên thể thuật mới thôi! Đến lúc đó, ngươi liền biết cái gì gọi là sống không bằng ch*t!

Ở trong bát cung chi quốc, thanh âm của Nam Thiên Hộ Đô rủ xuống, tựa như thiên địa chi chủ, chi phối lấy sinh tử của sinh linh trong phiến thiên địa này.

Không hề nghi ngờ, Nam Thiên Hộ Đô đối với vô thượng tiên thể chi thuật của Lý Thất Dạ cũng động tâm, không vội gi*t ch*t Lý Thất Dạ, chậm rãi nghiền ép lấy Lý Thất Dạ.

- Thổi da trâu cũng không sợ thổi phá.

Sắc mặt Lý Thất Dạ đỏ lên, trấn áp lấy đại thủ của mình, cười nhạt một chút nói ra:

- Ai ch*t vào tay ai còn chưa biết đây này!

- Thứ không biết ch*t sống, bản tọa trước đ/ập vụn gân cốt toàn thân ngươi!

Thanh âm tà/n nh/ẫn của Nam Thiên Hộ Đô vang lên, trong nháy mắt, đại thủ toả sáng từng vòng từng vòng quang mang, uy lực càng lớn.

"Oanh" lần này đ/è xuống, Lý Thất Dạ cũng khó thừa nhận, phun ra một ngụm m/áu tươi!

- Tiểu q/uỷ, đầu hàng đi, nếu không, hôm nay ngươi sẽ thống khổ kêu rên trăm ngàn lần, thẳng đến ngươi nhận tội mới thôi!

Thanh âm của Nam Thiên Hộ Đô lại một lần nữa rơi xuống.

- Bát cung chi quốc mà thôi, thật sự cho rằng ăn chắc ta sao?

Lúc này Lý Thất Dạ cuồ/ng tiếu một tiếng, không giữ lại th/ủ đo/ạn nữa, trong nháy mắt này, toàn thân tản ra hào quang sáng chói! Thoáng cái, hào quang nóng bỏng mà sáng chói đem cả phiến thiên địa chiếu lên sáng choang, dưới quang mang này, toàn bộ thế giới tựa như bị chiếu thành trong suốt!

- Đã xảy ra chuyện gì?

Đột nhiên vô tận quang mang n/ổ tung, tựa như là mở hỗn độn, vỡ ra bát cung chi quốc! Rất nhiều người thấy một màn như vậy cũng không khỏi trở nên động dung!

- Thiên mệnh ta có!

Lý Thất Dạ hét lớn một tiếng, đừng nói là bát cung chi quốc, ngay cả thiên địa bên ngoài cũng đột nhiên tối đi một chút, tựa như tinh hà cuồn cuộn rơi, tựa như vô thượng Thiên mệnh trút xuống lực lượng vô tận, trong nháy mắt này, tựa hồ thiên địa chi quang đều thoáng cái tụ tập ở trên người Lý Thất Dạ.

"Oanh" một tiếng vang thật lớn n/ổ tung thiên địa, rốt cục, bát cung chi quốc bị x/é nứt ra một cái khe, cả người Lý Thất Dạ từ bên trong bát cung chi quốc bay ngược mà ra, mặc dù khóe miệng của hắn còn mang theo m/áu tươi, bộ dáng chật vật, nhưng mà lúc này cả người Lý Thất Dạ lại tản ra quang mang vô cùng sáng chói.

Lúc này, quanh thân Lý Thất Dạ quanh quẩn tinh thần, từng khỏa ngôi sao vốn là to lớn hóa thành chừng ngón cái, quanh quẩn ở bên người hắn, nhật nguyệt ở quanh thân hắn chìm nổi.

Từng tràng từng tràng tinh hà hóa thành ngân mang, ở bên cạnh hắn lưu chuyển không thôi.

Đáng sợ hơn là, lúc này trên đầu Lý Thất Dạ lơ lửng một mảnh trời xanh, xanh thẫm cao xa, thâm thúy vô cùng, Thiên mệnh uẩn vào trong đó, tựa như là ngự thiên địa chi pháp! Thống vạn giới chi đạo!

- Thiên mệnh bí thuật…

Nhìn thấy tình huống của Lý Thất Dạ, rốt cục có người hít một hơi lãnh khí, hãi nhiên hét lớn:

- Minh Nhân Tiên Đế Trú Thiên Tiên Bí trong truyền thuyết!

Nghe được như vậy, tất cả mọi người không khỏi trở nên động dung.

Thiên mệnh bí thuật, cái này tượng trưng cho thành tựu cao nhất trong cuộc đời của một Tiên Đế vô địch! Mặc dù Tiên Đế cả đời lập nên vô số Đế thuật, nhưng mà, cuối cùng vô địch đứng đầu vẫn là Thiên mệnh bí thuật.

Thiên mệnh bí thuật, phải là sau khi gánh chịu Thiên mệnh mới có thể sáng tạo ra, bởi vì Thiên mệnh bí thuật không bàn mà hợp lấy Thiên mệnh huyền cơ! Gánh chịu lấy Thiên mệnh chi uy! Tiên Đế Đế thuật, có chút là lúc tuổi còn trẻ sáng tạo, về sau thành tựu Tiên Đế lấy Đế đạo uẩn dưỡng, cuối cùng trở thành Đế thuật!

Nhưng mà, Thiên mệnh bí thuật phải là sau khi gánh chịu Thiên mệnh, thành tựu Tiên Đế mới có thể sáng tạo ra.

Không có Thiên mệnh, là không thể sáng chế Thiên mệnh bí thuật!

Thiên mệnh bí thuật, đây là tồn tại vô địch thế gian, thế gian không có gì so với Thiên mệnh bí thuật càng cường đại rồi, trừ khi là Cửu Đại Bảo Thư trong truyền thuyết! Nhưng, đối với thế nhân mà nói, cái kia bất quá là truyền thuyết mà thôi.

Vừa thấy Thiên mệnh bí thuật, Nam Thiên Hộ Đô cũng không khỏi biến sắc!

- Tới đi, để cho ta mở mang kiến thức một chút, thần uy chân chính của bát cung Cổ Thánh a!

Mặc dù khóe miệng của Lý Thất Dạ mang m/áu, nhưng, đầu phụ trời xanh, quanh thân tinh hà quanh quẩn, tựa như chân mệnh thiên tử.

Lúc này, rất nhiều người của Nam Thiên thượng quốc đều sắc mặt đại biến, đặc biệt là Nam Thiên Thiếu Hoàng, gh/en gh/ét đến hai mắt đỏ lên, tiểu q/uỷ này tu vô thượng tiên thể chi thuật đã đầy đủ để cho người ta gh/en gh/ét, không nghĩ tới lại còn tu luyện Thiên mệnh bí thuật!

- Truyền thuyết Thiên mệnh bí thuật của Tẩy Nhan Cổ Phái không phải thất truyền rồi sao?

Nhìn thấy trên người Lý Thất Dạ xuất hiện Trú Thiên Tiên Bí mà Minh Nhân Tiên Đế sáng tạo trong truyền thuyết, có người không khỏi thì thào nói.

- Thiên mệnh bí thuật!

Sắc mặt Nam Thiên Hộ Đô lạnh lẽo, cười lạnh nói ra:

- Lấy đạo hạnh của ngươi, coi như là có được thiên mệnh bí thuật, y nguyên không cải biến được vận mệnh của ngươi! Y nguyên chỉ còn đường ch*t!

Vừa dứt lời, hắn đã tế ra một cái bảo bình!

- Hộ quốc Thần thú, xuất hiện đi!

Nam Thiên Hộ Đô hét lớn một tiếng, lập tức, tất cả huyết khí của hắn đều xông vào bên trong bảo bình, trong nháy mắt này, bảo bình vọt lên khí tức hung thú vô tận!

Rầm rầm rầm…

Từng tiếng sấm vang lên, bảo bình chìm vào trong bát cung quốc độ của Nam Thiên Hộ Đô, trong nháy mắt, bát cung chi quốc cử quốc chi lực, tất cả huyết khí nhập vào bên trong bảo bình.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cái kết giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới

Chương 18
Tôi nhận lời đóng giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới, cùng cậu ấy về nhà một chuyến để đối phó với phụ huynh. Chẳng ai ngờ được, anh trai của cậu ấy lại chính là Tống Diệp – vị "học thần" lừng lẫy năm ấy ở trường cấp ba của chúng tôi. Có điều, dường như anh đã sớm quên sạch tôi rồi, thái độ đối với tôi cực kỳ xa cách và lạnh nhạt. Cậu đàn em khẽ thì thầm vào tai tôi: "Chị đừng nhìn vẻ ngoài không ai dám lại gần của anh em mà lầm. Thực ra anh ấy có một cô gái thầm thương trộm nhớ nhiều năm rồi, trong ngăn kéo phòng ngủ toàn là ảnh của người ta thôi." Sau này, chúng tôi tình cờ chạm mặt ở quán bar. Lúc ấy tôi đã say khướt, vô tình ngã nhào vào lòng Tống Diệp. Anh nhíu mày nhìn tôi: "Nhìn cho kỹ đi, tôi không phải nó. Cô coi tôi là gì? Thế thân của em trai tôi à?" Tôi lí nhí xin lỗi rồi định rời đi, nhưng lại một lần nữa bị anh thô bạo kéo ngược vào lòng. Người đàn ông ấy đỏ hoe mắt, giọng lạc đi vì thỏa hiệp: "Thế thân thì thế thân vậy. Tôi không cần danh phận nữa."
236.76 K
5 Thai chó Chương 15
9 Nàng son phấn Chương 10
12 Lươn Suối Dương Chương 20

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Anh Ở Cuối Con Đường

Chương 13
Sau khi tôi tỏ tình với anh kế, anh ta chê tôi ghê tởm. Quay đầu liền ném tôi cho người anh em nổi tiếng là kì thị đồng tính. “Tiểu Việt, thích đàn ông là một căn bệnh. Từ hôm nay em theo Hoắc Kiêu cải tạo cho tốt. Bao giờ chữa khỏi thì bao giờ về nhà.” Lúc đầu tôi rất sợ. Vì tôi từng nghe nói, Hoắc Kiêu trước đây đã tự tay phế một kẻ đồng tính dám tỏ tình với hắn. Nhưng đến nhà họ Hoắc rồi, tôi lại phát hiện Hoắc Kiêu dường như không hề kì thị đồng tíh như lời đồn. Dù sao thì… nhà ai người kì thị đồng tính lại ngủ chung giường với gay chứ? Một tháng sau, anh kế đến nhà họ Hoắc đón tôi. Trong phòng khách, tôi đang bị Hoắc Kiêu bế trên đùi, đút sữa cho uống. Anh kế thấy vậy, mắt lập tức đỏ lên, gọi tôi: “Tiểu Việt, theo anh về nhà!” Hoắc Kiêu siết chặt eo tôi, đổi sang tư thế thân mật hơn. Hắn cúi đầu cắn nhẹ vành tai tôi, giọng mơ hồ: “Bảo bối, nói cho anh ta biết, ai mới là anh của em?”
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
0
Thai chó Chương 15
Xuất Thế Chương 16
Thiên Mệnh Chương 8
Mênh mang Chương 18