Bức Thư Tình Đầu Tiên

Chương 8

13/09/2026 20:22

21

Thôi được rồi, thế cũng đúng.

Tôi ngồi xổm bên cạnh đợi Mạnh Trì bình tĩnh lại, kết quả cậu ấy đột nhiên kề sát vào, suýt chút nữa dọa tôi ngã bệt m.ô.n.g xuống đất.

"Cậu làm cái gì thế?"

"Khương Dạng, tôi biết cậu cũng từng viết thư tình cho tôi, đúng không?"

Tôi lập tức trở nên luống cuống, vậy ra cậu ấy thực sự đã nhìn ra rồi.

"Cậu nhận được nhiều thư tình như thế, bức nào cũng mở ra đọc sao?"

Mạnh Trì còn có chút tự hào đáp: "Không, nhưng chẳng hiểu sao hôm đó tôi lại đột nhiên muốn đọc bức thư kia, cậu viết chẳng có tí tình cảm nào cả, nhưng cái nét chữ ấy tôi nhìn cái là biết ngay của cậu."

"Tại sao?"

Mạnh Trì nhích lại gần hơn một chút, dùng trán cậu ấy chạm vào trán tôi, lời nói ra gần như chỉ còn là tiếng thở.

Nhưng tôi vẫn nghe rất rõ ràng.

"Bởi vì tôi đã thầm thích cậu từ rất lâu rồi, nhớ việc cậu viết văn không tốt, nhớ việc cậu viết chữ rất đẹp, nhớ cậu thuận tay trái, cho nên mỗi lần chọn chỗ ngồi đều sẽ ngồi ở phía bên trong."

Tôi không ngờ Mạnh Trì hóa ra cũng từng âm thầm quan sát tôi, hóa ra trong cuộc tình thầm kín này, không chỉ có một mình tôi đơn phương cho đi tình cảm.

"Cho nên... cậu có muốn đồng ý làm bạn gái tôi không?"

Tôi không đồng ý ngay lập tức: "Đợi tôi về nhà đọc thư tình của cậu rồi mới quyết định."

Mạnh Trì đứng dậy, sau đó lại vươn tay kéo tôi đứng lên.

"Được thôi, Khương Dạng nhớ đọc thư tình của tôi đấy, tôi viết đầy chân tình thực cảm luôn, đến lúc đó hãy bắt chước tôi, viết lại cho tôi một bức thư khác nhé."

Tôi đi theo cậu ấy về phía phòng bao.

"Cậu cứ mơ đi."

Về đến nhà, tôi lôi cuốn sách kia ra, x/é bỏ lớp giấy bọc.

Bên trong quả nhiên có kẹp một bức thư, thậm chí đến cả phong bì cũng cùng một kiểu dáng với bức thư tôi từng gửi đi.

Tôi bóc ra đọc từng dòng từng dòng một, không biết là do Mạnh Trì viết quá đỗi chân tình, hay là do điểm rơi nước mắt của tôi quá thấp.

Nửa đoạn sau gần như tôi đều vừa khóc vừa đọc cho xong.

Không nén được tiếng nức nở, cuối cùng bị mẹ tôi nghe thấy.

"Bảo bối, sao thế con? Đang có chuyện gì không vui à?"

Tôi quơ quơ tờ giấy viết thư trên tay về phía phu nhân họ Châu đang lo sốt vó.

Vừa khóc vừa cười nói: "Mẹ ơi, hóa ra cậu ấy cũng thích con, chúng con là hai người cùng hướng về nhau."

Phu nhân họ Châu thở phào nhẹ nhõm: "Mẹ còn tưởng chuyện gì cơ chứ, vậy thì hãy tận hưởng một tình yêu đến từ hai phía cho thật tốt nhé!"

Đọc xong thư, tôi gửi tin nhắn cho Mạnh Trì.

Tôi: [Đọc xong rồi, miễn cưỡng chấp nhận tấm lòng của cậu vậy, có điều chữ x/ấu quá đi mất! Mạnh Trì, lần sau luyện chữ cho đẹp vào, rồi hẵng viết cho tôi một bức khác!]

Mạnh Trì: [Bây giờ cậu xuống lầu đi xem pháo hoa với tôi, viết bao nhiêu bức cũng được.]

Tôi chạy đến bên cửa sổ nhìn xuống dưới, Mạnh Trì ở dưới lầu vừa hay đang vẫy tay với tôi.

Cậu ấy hét lớn về phía tôi: "Đi xem pháo hoa thôi, đi hẹn hò thôi!"

Đêm hôm đó, chúng tôi đã ngắm nhìn một trận pháo hoa rực rỡ nhất, chỉ bởi vì bên cạnh có cậu ấy.

[Toàn văn hoàn]

Ngoại truyện 1

1

Tôi chú ý đến Khương Dạng là vào năm lớp mười một, lý do chính là mỗi lần tên của cô ấy đều xếp ngay sau tên tôi, cho dù không muốn chú ý thì e là cũng hơi khó.

Bạn bè xung quanh chỉ vào tên cô ấy nói với tôi:

"Cô bạn này, hình như vĩnh viễn đều kém cậu vài điểm, nhưng nhìn điểm thành phần từng môn thì có vẻ hai người lại xấp xỉ nhau."

Tôi quét mắt nhìn lên điểm thành phần, có môn cô ấy đứng nhất, có môn tôi đứng nhất, hoặc là hai người đồng hạng.

Tuy nhiên có vẻ như ở môn Ngữ văn, cô ấy lại kém hơn hẳn một bậc.

Lúc này, một người bạn học khác đã giải đáp thắc mắc của chúng tôi:

"Hình như khả năng viết văn của cậu ấy không được tốt cho lắm, thế nên lần nào cũng thua Mạnh Trì một chút."

Hóa ra là vậy, kể từ hôm đó, tôi lại vô tình hay cố ý để tâm đến bài làm văn của cô ấy.

Quả thực là thiếu đi chút tình cảm, cứ như bài văn được sản xuất theo dây chuyền công nghiệp vậy.

Dẫu rằng vẫn có thể đạt điểm cao nhưng chung quy lại vẫn th/iêu thiếu một thứ gì đó.

Thỉnh thoảng đến văn phòng giáo viên, tôi còn bắt gặp cảnh Khương Dạng bị giáo viên Ngữ văn gọi lên nhắc nhở chuyện này.

Cô ấy hệt như một con cún con, ủ rũ cụp tai xuống, sau khi nghe xong những lời của cô giáo.

Lại thở ngắn than dài một chặp, rồi dang tay tỏ vẻ bất lực:

"Cô ơi, không phải em không muốn đưa tình cảm vào, mà là người như em thực sự không viết ra được ạ, cô cứ coi em như một cỗ máy không có cảm xúc đi."

Tôi không nhịn được mà bật cười thành tiếng, kết quả bị cô nhóc lườm cho một cái.

Người thì bé tẹo, mà tính khí cũng khá lớn đấy chứ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm