Pheromone Mùi Trà Xanh

Chương 6

16/02/2026 09:11

Tôi đáp, đợi sau khi hết ở cữ… à không, sau khi vết mổ hồi phục thì viết.

Cố Thanh Kiều nửa híp mắt, khoanh tay, ánh nhìn ngạo nghễ như bậc vương giả.

Bất ngờ hỏi một câu chẳng ăn nhập:

“Cậu là phân hoá lần hai à?”

Đáng ch*t.

Anh vẫn còn nghi ngờ tôi.

Bị một Beta không ưa thích “ngủ” một lần thôi mà, còn dây dưa mãi!

Người giàu mà sao tính toán thế chứ.

Mong mai này công ty anh phá sản!

Rồi ngày kia phát hiện đó chỉ là mơ thôi.

…Thực ra tôi vẫn mong anh bình an vô sự.

Tôi cười tiêu chuẩn, đưa giấy tờ phân hoá, chỉ cho anh thời điểm đăng ký.

“Tôi phân hoá thành Omega từ năm mười lăm tuổi.”

Anh nhìn, lông mày cau lại.

“Trước đây cậu không có mùi.”

Tôi lập tức ôm ng/ực, làm bộ h/oảng s/ợ.

“Anh lén ngửi tôi?!”

Trán anh nổi gân xanh, ngón tay siết ch/ặt thành nắm đ/ấm.

“Đừng tự mình đa tình.”

“Là cậu cứ luôn xuất hiện trước mặt tôi.”

“Tôi chỉ tình cờ ngửi thấy, vì cảm giác của tôi quá nhạy, OK?”

…Không quá OK đâu.

Thế chẳng phải anh đã ngửi qua vô số Omega rồi sao?

Tôi vừa gh/en, vừa hâm m/ộ.

Thật muốn nhét mùi pheromone của mình vào người anh, khiến anh nghiện, anh say, anh khao khát tôi.

Nhưng, nhưng…

Thứ anh gh/ét nhất, chính là mùi pheromone của Omega.

Tôi rũ mắt, bưng tách trà xanh trên bàn, nhấp một ngụm.

Đắng ngắt.

Không biết khi nào mới ngọt hậu.

“Tổng giám đốc Cố còn việc gì không?”

Anh khựng lại, sắc mặt như không vừa ý.

Đôi môi mỏng mím ch/ặt thành một đường.

Đỏ ửng.

Thật muốn đ/è anh xuống, li /ếm cho anh cong môi cười, đừng nhăn nhó nữa.

A a a.

Tôi đ/ập mạnh hai tay lên đầu.

C/ứu mạng, sinh con xong bệ/nh hoang tưởng càng nặng.

Ở cữ quả thật không phải chuyện con người có thể chịu nổi.

Không gian hạn hẹp, khuếch đại tất cả suy nghĩ tiêu cực.

Kể cả d/ục v/ọng.

Cứ thế này, tôi sợ chính mình sẽ lao vào tấn công Cố Thanh Kiều mất.

Không được.

Tôi bật dậy, không dám nhìn anh.

“Nếu không có chuyện gì, vậy tôi về nghỉ trước.”

“Ngài sớm quay lại trung tâm thành phố đi.”

Cố Thanh Kiều đã bao giờ bị ai hắt hủi như vậy?

Huống chi còn từ một Omega anh gh/ét cay gh/ét đắng.

Anh tức gi/ận.

Tiếng bước chân nặng nề dội vang khi anh rời khỏi phòng khách.

Đến cửa, anh không quay đầu lại, hỏi tôi:

“Đàn anh, bốn tháng cuối, vì sao không còn đi nghe tiết nữa?”

Tôi hình như thật sự bị tình yêu làm mờ mắt rồi.

Phản ứng đầu tiên không phải chột dạ.

Mà là vui sướng.

Anh để ý tôi biến mất.

Không phải chứng minh rằng ít nhất tôi cũng để lại dấu vết trong mắt anh sao?

Tôi phải trị cái đầu óc này mới được.

“Tôi cũng đâu phải lúc nào cũng rảnh, gần tốt nghiệp bận làm thí nghiệm, viết luận văn.”

“Đi nghe ké chẳng phải lãng phí thời gian sao?”

“Lãng phí thời gian?”

Anh bật cười lạnh.

Ngón tay bấu ch/ặt khung cửa, gân xanh nổi hằn, ch*t ti/ệt lại gợi cảm.

Muốn li /ếm hai cái…

Không đúng, đ/áng s/ợ lắm, phải chạy!

Tôi quay người, che mắt, ép bản thân không nhìn anh.

Lớn tiếng nói:

“Đúng vậy! Nghe ké thì có gì hay! Chơi cho vui thôi!”

Sau lưng im lặng.

Vài giây sau, tôi len lén hé ngón tay nhìn lại.

Không còn ai.

Tôi thở phào, ôm lấy trái tim đ/ập lo/ạn.

Trời ơi.

Xin đừng thử thách giới hạn đạo đức nghề giáo của tôi nữa.

Nếu không…

Tôi chỉ có thể từ chức thôi!

9

Trẻ đúng là khỏe.

Sinh xong hồi phục nhanh cực kỳ.

Nửa tháng là tôi đã thu dọn đồ đạc về nhà rồi.

Cố Thanh Kiều không cần đi học à?

Tuy tôi biết năm tư chẳng mấy tiết.

Với bản lĩnh của Cố Thanh Kiều, luận văn tốt nghiệp cũng chỉ là chuyện vặt.

Nhưng anh ở lại Z thị làm gì?

Công ty của anh có ở đây đâu!

Anh lại chẳng phải biên tập của tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tàn sát vô hạn

Chương 14
Lúc rạng sáng, bạn gái tôi gửi tin nhắn đến: [Em nhìn qua mắt mèo thấy ở hành lang có một tên sát nhân cầm dao! Hắn đang điên cuồng giết người! Hắn phát hiện ra em rồi! Hắn sắp vào đây rồi!] Tôi vội vàng dặn dò cô ấy: [Dù thế nào cũng không được mở cửa, đợi anh đến ngay.] Ngay lúc tôi đang hớt hải chạy về, cô ấy lại gửi tiếp ba tin nhắn: [Anh đến thật đấy à? Em đùa thôi, anh không tưởng thật đấy chứ? Hi hi.] [Làm gì có tên sát nhân nào, em trêu anh thôi.] [Mau quay về đi!] Lúc này tôi đã bắt được taxi, dọc đường tim cứ treo ngược lên cành cây. Thấy tin nhắn cô ấy gửi, tôi hơi bực mình: [Suýt chút nữa thì bị em dọa chết khiếp, lần sau có gì thì nói sớm chứ!] Bạn gái tôi lại trả lời một cách nhẹ tênh: [Ai mà biết anh lại đến thật cơ chứ? Em chỉ giỡn chơi thôi, sao nào? Anh không giận đấy chứ? Hi hi.] Tôi bất lực: [Không, em không sao là tốt rồi. Chỉ là lần sau đừng đùa kiểu này nữa, đêm hôm khuya khoắt, đáng sợ lắm.] Bạn gái: [Ừm, lần sau sẽ không thế nữa đâu, hi hi.]
95
9 HỢP ĐỒNG HÔN NHÂN Chương 9: HẾT

Mới cập nhật

Xem thêm