Có Ngọn Cỏ Chen Giữa Khóm Hồng Gai

Chương 10

20/03/2024 11:54

10.

Cuộc thi tiến hành được một nửa, tôi buồn ngủ gác đầu.

Cho đến khi nghe thấy một giọng nói ngọt ngào: “Đây là một bộ dây chuyền lấy cảm hứng từ hoa mẫu đơn.”

Có phải Bạch Thanh đã lên sân khấu không?

Ngái ngủ mở mắt ra, thứ đ/ập vào mắt là khuôn mặt tươi cười ngọt ngào của Bạch Hân Ngọc cùng bản thiết kế đang chiếu trên màn hình lớn phía sau lưng cô.

Tôi choáng váng, cơn buồn ngủ biến mất ngay lập tức.

Những cánh hoa xếp tầng, đường nét phức tạp còn có những vụn vàng chạm khắc bằng công nghệ cổ xưa, rõ ràng giống hệt với thiết kế mà tôi thấy trong phòng làm việc của Bạch Thanh đêm đó.

Nếu như nói những gì tôi thấy đêm đó chỉ là một bản phác thảo thô, thì những gì Bạch Hân Ngọc thể hiện hôm nay là một bản thiết kế được tối ưu hóa cẩn thận, cao minh.

Bạch Hân Ngọc đã đá/nh cắp thiết kế của Bạch Thanh!

Sau sân khấu, Bạch Thanh lặng lẽ đứng đó, nghiêng đầu nhìn lên màn hình lớn. Từ góc nhìn của mình, tôi chỉ có thể nhìn thấy đường nét mịn màng của khuôn mặt cô, nhìn không rõ biểu cảm của cô ấy.

Mà trên sân khấu, Bạch Hân Ngọc tự tin ngọt ngào, như thể nữ chính của cuốn sách này, chính là cô.

“Nguyên liệu thô cho thiết kế lần này là ngọc trai nước ngọt từ vùng biển phía Nam, mà chạm khắc là một nghề thủ công mỹ nghệ cổ xưa được truyền lại, dùng chạm khắc và ngọc trai kết hợp với các yếu tố hoa mẫu đơn, chiếc vòng cổ quý phái ưu nhã này chính là tác phẩm vòng thi này của tôi.”

Thành phẩm được cô gái lễ nghi trình lên, kinh ngạc từ cái nhìn đầu tiên dưới khán đài xuýt xoa.

Tôi hơi nâng ngón tay lên, phức tạp nhìn chằm chằm vào Bạch Hân Ngọc, gọi chăm sóc khách hàng của chương trình ra.

“Nhà sáng tạo, dựa vào hồi tưởng cốt truyện, phát hiện ra vào một tuần trước, Bạch Hân Ngọc đã vào phòng làm việc của Bạch Thanh, lấy đi bản phác thảo thiết kế.”

Hít một hơi thật sâu, nghe thấy những lời thì thầm tán thưởng từ xung quanh, tôi xoa xoa mày, “Sao không nhắc nhở tôi?”

“Nhà sáng tạo, cô không chủ động hỏi, chương trình sẽ tự động xếp vào loại tình tiết không quan trọng.”

Tôi nghiến răng, “Mẹ nó, quả thực là AI thiểu năng.”

Chăm sóc khách hàng của chương trình không nói gì, im lặng phát cho tôi đoạn đối thoại nội tâm giữa Bạch Hân Ngọc và hệ thống—

Bạch Hân Ngọc đắc ý: “Hệ thống, ta thắng chắc rồi.”

Hệ thống im lặng một lát, “Ký chủ, hệ thống thật ra không khuyến khích người làm như vậy.”

“Thắng được là được rồi không phải sao?” Bạch Hân Ngọc cười nhạo, “Lát nữa khi Bạch Thanh lên sân khấu, nếu cô ấy trình bày vẫn là tác phẩm này, vậy thì sẽ bị đá/nh giá là đạo nhái, bởi vì bản thảo đang ở trong tay tôi. Nếu trình bày không phải là tác phẩm này, thì cô ấy không thể thắng được.”

Tôi lạnh lùng nhìn cô ấy, thật là... không biết x/ấu hổ.

Công ty sáng tạo này cũng thật vô liêm sỉ.

Vì để có thể tiết kiệm chi phí, cho nhà sáng tạo và người xuyên không trải nghiệm trong cùng một chương trình.

Tôi cười khẩy: “Chương trình của các người cũng được yêu thích quá ha, xem ra cũng không cần tôi đầu tư.”

Chương trình khách hàng ho khan, rõ ràng là bị con người thay thế, thận trọng nói: “Quyền hạn của nhà sáng tạo được nâng cấp, có thể tra gi*t virus này, bạn có muốn tiêu diệt nó không?”

Ha.

Đợi đến lúc nước mũi chảy xuống tận miệng mới biết lau đi à?

Sau khi sự việc bại lộ thì mới biết tăng cấp cho người đầu tư à?

Muộn rồi.

Tôi xoay chiếc nhẫn trên ngón út, “Không vội, xem đã.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 Người Dọa Ma Chương 12
3 10 năm vây hãm Chương 10
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
11 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ngắm Mây

Chương 7
Ôn Phù Bạch vốn chẳng ưa gì biểu tỷ đang tá túc tại phủ. Biểu tỷ thân thể suy nhược, quanh năm thuốc thang không rời, Ôn Phù Bạch gọi nàng là kẻ nghiện thuốc. Phụ mẫu biểu tỷ đều đã khuất, tâm tính nhạy cảm, mỗi khi bị chàng trêu chọc đến rơi lệ, chàng lại mắng nàng là kẻ mít ướt. Thế nhưng, khi hôn kỳ của ta và Ôn Phù Bạch đã cận kề, chàng lại đòi cưới biểu tỷ. 'Thuần Thuần, lang trung bảo nàng ấy chỉ còn sống được một năm.' 'Đợi nàng ấy qua đời, ta sẽ cưới nàng.' Nhưng đây đã là lần thứ ba chàng trì hoãn hôn kỳ, nếu không sớm xuất giá, ta ắt sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ. Ta không thuận lòng, Ôn Phù Bạch liền mắng ta ích kỷ, đến cả biểu tỷ của chính mình cũng không dung nổi. Ta đành viết thư gửi cho vị công tử mà ta từng cứu mạng: 'Lời người nói ơn cứu mạng xin lấy thân báo đáp, liệu còn giữ lời chăng?'
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0
Thanh trừng Chương 7