3.

Cuối cùng cũng yên tĩnh, Lâm Diễn Chi nhắm mắt lại, truyền dịch một cách an ổn, nếu như bỏ qua phần ng/ực đang phập phồng dữ dội của anh ta.

"Gi/ận quá hại thân, không đáng đâu." Tôi khổ tâm khuyên nhủ anh ta. Chủ yếu cũng là để tìm cho mình một con đường sống.

Lâm Diễn Chi hít sâu vài hơi để bình tĩnh lại: "Hành vi của cậu là ăn cắp thành quả nghiên c/ứu khoa học quan trọng của người khác. Nếu tình tiết nghiêm trọng, sẽ bị giam giữ."

Anh ta mở mắt, vẻ mặt đầy nghiêm túc: "Tôi sẽ báo cảnh sát."

Ánh đèn bệ/nh viện lấp lánh trong mắt anh ta, ánh mắt long lanh, sắc đẹp động lòng người.

Tôi nhìn anh ta đến ngây người, bị sắc đẹp mê hoặc nên lỡ lời. Tôi buột miệng nói ra những lời ong bướm:

"Đừng báo cảnh sát nữa, “báo” tôi đi."

Miệng chạy trước, n/ão đuổi theo sau.

Văn học mạng đúng là thứ hại người mà!

Khóe mắt của Lâm Diễn Chi gi/ật giật. Anh ta nhìn chằm chằm lên trần nhà, vẻ mặt tiều tụy, trông như không còn thiết tha gì với cuộc sống nữa.

Nhìn thấy trùm trường thành ra như vậy, lương tâm đã lâu không xuất hiện của tôi đột nhiên lên tiếng, tôi nghiêm mặt nói: "Cậu báo cảnh sát cũng vô ích."

"Chỗ trồng cà chua bi của cậu còn không có cái biển nào, thay vì báo cảnh sát bắt tôi, cậu nên nghĩ xem mình có đắc tội với ai không?"

Tôi chân thành đề nghị.

Dù sao cũng đã học ở trường nông nghiệp gần ba năm, làm sao tôi có thể không biết quy định, không được đụng đồ đạc lung tung.

Bạn chỉ cần chạm vào một cây nào đó không rõ tên, có thể sẽ có một đàn anh khóc lóc thảm thiết vì không thể tốt nghiệp.

Nhưng mà cà chua bi của anh ta lại trồng cùng một chỗ với đất nông nghiệp tự chia của nhà ăn trường, ai mà biết nó là sản phẩm nghiên c/ứu chứ!

Tôi còn tưởng là món mới mà nhà ăn đang nghiên c/ứu.

Chuyện này không thể trách tôi được.

Nghe vậy, trùm trường cau mày "chậc" một tiếng, vai rũ xuống, trông càng thêm chán nản. Tôi nhìn mà cảm giác như râu trong người cũng sắp mọc ra.

Tôi là một người cực kỳ tốt bụng, không thể nhìn người khác sống dở ch*t dở như vậy được.

Tôi vỗ vai anh ta, nghiêm túc nói: "Cậu yên tâm, tôi nhất định sẽ chịu trách nhiệm với cậu và cà chua bi."

Lâm Diễn Chi vốn đã hơi nhíu mày, giờ càng nhíu ch/ặt hơn, gh/ét bỏ hất vai: "Đừng chạm vào tôi." Tay tôi xoẹt một cái trượt sang phía bên kia của ghế dài.

Tôi tiếc nuối xoa xoa tay, thế thì thôi, cái đồ không biết điều!

Nhưng vẫn phải giúp. Dù sao cũng là lỗi của tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
9 Vùng vẫy Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm