3.

Cuối cùng cũng yên tĩnh, Lâm Diễn Chi nhắm mắt lại, truyền dịch một cách an ổn, nếu như bỏ qua phần ngựk đang phập phồng dữ dội của anh ta.

"Gi/ận quá hại thân, không đáng đâu." Tôi khổ tâm khuyên nhủ anh ta. Chủ yếu cũng là để tìm cho mình một con đường sống.

Lâm Diễn Chi hít sâu vài hơi để bình tĩnh lại: "Hành vi của cậu là ăn cắp thành quả nghiên c/ứu khoa học quan trọng của người khác. Nếu tình tiết nghiêm trọng, sẽ bị giam giữ."

Anh ta mở mắt, vẻ mặt đầy nghiêm túc: "Tôi sẽ báo cảnh sát."

Ánh đèn b/ệnh viện lấp lánh trong mắt anh ta, ánh mắt long lanh, sắc đẹp động lòng người.

Tôi nhìn anh ta đến ngây người, bị sắc đẹp mê hoặc nên lỡ lời. Tôi buột miệng nói ra những lời ong bướm:

"Đừng báo cảnh sát nữa, “báo” tôi đi."

Miệng chạy trước, n/ão đuổi theo sau.

Văn học mạng đúng là thứ hại người mà!

Khóe mắt của Lâm Diễn Chi gi/ật gi/ật. Anh ta nhìn chằm chằm lên trần nhà, vẻ mặt tiều tụy, trông như không còn thiết tha gì với cuộc sống nữa.

Nhìn thấy trùm trường thành ra như vậy, lương tâm đã lâu không xuất hiện của tôi đột nhiên lên tiếng, tôi nghiêm mặt nói: "Cậu báo cảnh sát cũng vô ích."

"Chỗ trồng cà chua bi của cậu còn không có cái biển nào, thay vì báo cảnh sát bắt tôi, cậu nên nghĩ xem mình có đắc tội với ai không?"

Tôi chân thành đề nghị.

Dù sao cũng đã học ở trường nông nghiệp gần ba năm, làm sao tôi có thể không biết quy định, không được đụng đồ đạc lung tung.

Bạn chỉ cần chạm vào một cây nào đó không rõ tên, có thể sẽ có một đàn anh khóc lóc thảm thiết vì không thể tốt nghiệp.

Nhưng mà cà chua bi của anh ta lại trồng cùng một chỗ với đất nông nghiệp tự chia của nhà ăn trường, ai mà biết nó là sản phẩm nghiên c/ứu chứ!

Tôi còn tưởng là món mới mà nhà ăn đang nghiên c/ứu.

Chuyện này không thể trách tôi được.

Nghe vậy, trùm trường cau mày "chậc" một tiếng, vai rũ xuống, trông càng thêm chán nản. Tôi nhìn mà cảm giác như râu trong người cũng sắp mọc ra.

Tôi là một người cực kỳ tốt bụng, không thể nhìn người khác sống dở ch*t dở như vậy được.

Tôi vỗ vai anh ta, nghiêm túc nói: "Cậu yên tâm, tôi nhất định sẽ chịu trách nhiệm với cậu và cà chua bi."

Lâm Diễn Chi vốn đã hơi nhíu mày, giờ càng nhíu ch/ặt hơn, gh/ét bỏ hất vai: "Đừng chạm vào tôi." Tay tôi xoẹt một cái trượt sang phía bên kia của ghế dài.

Tôi tiếc nuối xoa xoa tay, thế thì thôi, cái đồ không biết điều!

Nhưng vẫn phải giúp. Dù sao cũng là lỗi của tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
374
2 Ôn Cố Chương 13
6 Bên vực thẳm Chương 6
7 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
11 Thịt Tiên Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm