3.

Cuối cùng cũng yên tĩnh, Lâm Diễn Chi nhắm mắt lại, truyền dịch một cách an ổn, nếu như bỏ qua phần ngựk đang phập phồng dữ dội của anh ta.

"Gi/ận quá hại thân, không đáng đâu." Tôi khổ tâm khuyên nhủ anh ta. Chủ yếu cũng là để tìm cho mình một con đường sống.

Lâm Diễn Chi hít sâu vài hơi để bình tĩnh lại: "Hành vi của cậu là ăn cắp thành quả nghiên c/ứu khoa học quan trọng của người khác. Nếu tình tiết nghiêm trọng, sẽ bị giam giữ."

Anh ta mở mắt, vẻ mặt đầy nghiêm túc: "Tôi sẽ báo cảnh sát."

Ánh đèn b/ệnh viện lấp lánh trong mắt anh ta, ánh mắt long lanh, sắc đẹp động lòng người.

Tôi nhìn anh ta đến ngây người, bị sắc đẹp mê hoặc nên lỡ lời. Tôi buột miệng nói ra những lời ong bướm:

"Đừng báo cảnh sát nữa, “báo” tôi đi."

Miệng chạy trước, n/ão đuổi theo sau.

Văn học mạng đúng là thứ hại người mà!

Khóe mắt của Lâm Diễn Chi gi/ật gi/ật. Anh ta nhìn chằm chằm lên trần nhà, vẻ mặt tiều tụy, trông như không còn thiết tha gì với cuộc sống nữa.

Nhìn thấy trùm trường thành ra như vậy, lương tâm đã lâu không xuất hiện của tôi đột nhiên lên tiếng, tôi nghiêm mặt nói: "Cậu báo cảnh sát cũng vô ích."

"Chỗ trồng cà chua bi của cậu còn không có cái biển nào, thay vì báo cảnh sát bắt tôi, cậu nên nghĩ xem mình có đắc tội với ai không?"

Tôi chân thành đề nghị.

Dù sao cũng đã học ở trường nông nghiệp gần ba năm, làm sao tôi có thể không biết quy định, không được đụng đồ đạc lung tung.

Bạn chỉ cần chạm vào một cây nào đó không rõ tên, có thể sẽ có một đàn anh khóc lóc thảm thiết vì không thể tốt nghiệp.

Nhưng mà cà chua bi của anh ta lại trồng cùng một chỗ với đất nông nghiệp tự chia của nhà ăn trường, ai mà biết nó là sản phẩm nghiên c/ứu chứ!

Tôi còn tưởng là món mới mà nhà ăn đang nghiên c/ứu.

Chuyện này không thể trách tôi được.

Nghe vậy, trùm trường cau mày "chậc" một tiếng, vai rũ xuống, trông càng thêm chán nản. Tôi nhìn mà cảm giác như râu trong người cũng sắp mọc ra.

Tôi là một người cực kỳ tốt bụng, không thể nhìn người khác sống dở ch*t dở như vậy được.

Tôi vỗ vai anh ta, nghiêm túc nói: "Cậu yên tâm, tôi nhất định sẽ chịu trách nhiệm với cậu và cà chua bi."

Lâm Diễn Chi vốn đã hơi nhíu mày, giờ càng nhíu ch/ặt hơn, gh/ét bỏ hất vai: "Đừng chạm vào tôi." Tay tôi xoẹt một cái trượt sang phía bên kia của ghế dài.

Tôi tiếc nuối xoa xoa tay, thế thì thôi, cái đồ không biết điều!

Nhưng vẫn phải giúp. Dù sao cũng là lỗi của tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đội trưởng tịch thu bút tiêm cấp cứu của tôi, kiếp này tôi tiễn cô ta vào tù

Chương 11
Đội trưởng quản lý tập sự của tôi tự xưng là nữ hoàng thép trong môi trường làm việc kiểu sói. Ngày đầu tiên của đợt sát hạch nơi hoang dã, cô ta đứng giữa lều, tay xách túi rác màu đen, thu sạch mọi tấm thẻ bài cứu mạng của mọi người. "Đã vào Tập đoàn Đỉnh Diệu thì đừng tự coi mình là đứa trẻ to xác. Thuốc xịt côn trùng, thuốc chống dị ứng, túi sơ cứu, tất cả nộp lên hết." Cô ta chìa tay về phía tôi. "Dị ứng không phải bệnh, đó là do ý chí phá vỡ vùng an toàn của cô không đủ kiên định." Kiếp trước, vì sợ ảnh hưởng đến kết quả chuyển chính thức, tôi đã nộp bút tiêm cấp cứu adrenaline. Ba ngày sau, để giành vị trí quán quân trong đợt sát hạch, cô ta dẫn chúng tôi đi đường tắt xuyên qua khu vực cấm có tổ ong độc. Tôi bị ong độc đốt dẫn đến sốc phản vệ, quỳ rạp dưới bùn, tay móc họng cầu xin cô ta trả lại bút tiêm. Cô ta giơ máy quay thể thao lên ghi hình tôi, giọng nói lạnh lùng như một vị thần cao cao tại thượng. "Thưa quý vị trước ống kính, chốn công sở không tin vào nước mắt, không chịu nổi thì chính là thứ phế vật bị đào thải." Tôi đã không chịu nổi và tử vong vì sốc phản vệ. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về đúng ngày báo danh đợt sát hạch hoang dã.
Sảng Văn
Hiện đại
0