Ba ngày sau đó, Kinh thành biến động không ngừng.
Các tiêu đề trang nhất của tin tức tài chính lần lượt nhảy ra.
【Tập đoàn Lục thị bị b/án khống, giá cổ phiếu lao dốc bảy mươi phần trăm!】
【Thiếu gia nhà họ Lục bị bắt giữ, bằng chứng huy động vốn trái phép đã x/ác thực, có khả năng bị tuyên án tù chung thân.】
【Tiger Tech đã thâu tóm năm mươi phần trăm cổ phần của Lục thị, Tập đoàn Lục thị nghi vấn đổi họ sang họ Tiêu!】
Không biết Tiêu Lệ đã giăng bẫy từ bao lâu trước.
Anh thâu tóm Tập đoàn Lục thị một cách nhanh chóng như cuốn sạch lá rụng.
Nhưng những điều này, đều chẳng còn liên quan gì đến tôi nữa.
Ba ngày nay, tôi làm việc đi/ên cuồ/ng.
Bảy giờ sáng đến phòng thí nghiệm, mười một giờ đêm mới rời đi.
Trên tay có việc làm không hết, trong đầu sẽ không còn không gian trống để nghĩ về những thứ khác.
Không cần phải nghĩ về người mà tôi đã thích từ rất lâu, sắp sửa kết hôn với người khác.
Cảm giác đ/au đớn như bị ai đó bóp nghẹt trái tim.
Thế mà tên khốn này cứ nhất quyết phải tiến đến trước mặt tôi.
Trong phòng thí nghiệm, Tiêu Lệ dựa người vào bàn của tôi.
Khóe miệng treo nụ cười, trông tâm trạng vô cùng tốt:
"Lục Hi, đám cưới của tôi cậu nhất định phải tham dự đấy nhé."
Tôi rũ mắt, nhìn tấm thiệp màu hồng được đưa đến trước mặt.
Trái tim chầm chậm chìm xuống đáy vực.
Giống như một chiếc khăn ướt đắp lên ngựk, bí bách đến đ/au nhói.
Tôi đẩy tấm thiệp ra:
"Không được đâu, thí nghiệm sắp đến giai đoạn cuối rồi, không thể rời người được."
"Chúc anh." Tôi khựng lại một chút, cổ họng khô khốc, từng chữ từng chữ nói, "Tân hôn vui vẻ, trăm năm hạnh phúc."
Mỗi một chữ nói ra, đều như cắm thêm một nhát d/ao vào trái tim.
Tiêu Lệ cầm tấm thiệp bị tôi đẩy trả lại lên:
"Cảm ơn, chúng tôi nhất định sẽ trăm năm hạnh phúc."
"Chỉ là cậu không đến đám cưới, làm tôi khó xử quá."
Tôi nhíu mày, vừa định hỏi anh tại sao.
Một miếng khăn ướt đã bịt ch/ặt lấy mũi miệng tôi.
Tôi mở to mắt, không thể tin nổi trừng mắt nhìn Tiêu Lệ.
Cảnh tượng cuối cùng trước mắt, là Tiêu Lệ cười híp mắt véo nhẹ vào má tôi.