Sau khi xử lý xong vết thương, Giang Dư An vẫn không buông tay ra.
Tôi hơi cựa quậy, cậu ấy lại càng nắm ch/ặt hơn.
Tôi nghi hoặc nhìn sang, lại thấy cậu ấy đang đăm đăm nhìn mình.
"Tổng giám đốc Tạ, em có chuyện muốn nói."
"Hửm?"
"Em thích anh."
Thanh niên vốn luôn điềm tĩnh, vậy mà nay lại hiện lên một tia thẹn thùng.
"Không phải kiểu cấp dưới đối với cấp trên, mà là kiểu thích muốn được ở bên cạnh anh cả đời."
Tôi trầm mặc.
Cậu ấy nói tiếp.
"Anh không cần phải trả lời ngay bây giờ đâu."
"Em chỉ muốn cho anh biết, nếu anh nguyện ý, em sẽ dốc toàn lực để yêu thương và bảo vệ anh cả đời."
"Còn nếu anh không muốn... em sẽ tiếp tục làm một cấp dưới tốt, không để anh phải khó xử."
——Tiến có thể công, thoái có thể thủ.
Quả nhiên là đứa trẻ do một tay tôi bồi dưỡng.
Phải rồi.
Đứa trẻ.
Trong mắt tôi, Giang Dư An chỉ là một đứa trẻ.
Muốn cất lời từ chối.
Nhưng vừa chạm phải ánh mắt cậu ấy, lại chẳng thốt nên được lời nào.
"Hôm nay muộn quá rồi, để mai hẵng nói."
"...Vâng."
Cuối cùng, Giang Dư An dọn dẹp xong đống kính vỡ trong phòng tắm rồi mới rời đi.
Chương 5:
Trước khi đi, cậu ấy thậm chí còn chu đáo hâm nóng một ly sữa.
"Vừa mới cãi nhau với Hoắc thiếu xong, có thể anh sẽ bị mất ngủ."
"Uống cái này vào, sẽ ngủ ngon hơn một chút đấy ạ."
Tôi sửng sốt.
Đây là có ý gì?
Vừa mới tỏ tình xong, lại mặc định rằng tôi sẽ đ/au lòng vì người đàn ông khác, rồi quay ra dỗ dành tôi sao?
Quái dị.
Thật sự quá mức quái dị rồi.
Nhưng điều kỳ quái hơn nữa là, ly sữa đó hình như bị bỏ th/uốc.
Sau khi uống cạn, những chuyện tồi tệ liên quan đến Hoắc Hành vậy mà lại bay sạch khỏi tâm trí tôi.
Đã lâu lắm rồi, tôi mới có được một giấc ngủ yên bình đến thế.