Tôi mở mắt trong bóng tối.

Lục Huyền đang nằm bên, tay khoác ngang eo tôi theo tư thế chiếm hữu.

Dưới ánh trăng, tôi dùng mắt vẽ từng đường nét khuôn mặt hắn.

Tôi nhìn rất lâu, chưa từng quan sát kỹ một con rắn nào đến thế.

Sắp ra đi rồi, lòng bỗng dâng lên xung động khó hiểu.

Tôi áp mặt lại gần, bắt chước người trong phim, lén hôn lên môi Lục Huyền.

Chỉ đơn thuần chạm môi, nhưng mắt tôi bỗng nóng rực.

Không thể trì hoãn nữa, tôi vội vã biến về nguyên hình.

Cảm giác lạ lùng ấy tạm ngưng.

Tôi từ từ bò ra ngoài.

Suốt đường đi cứ ngoái lại nhìn.

Sợ Lục Huyền tưởng tôi lại mất tích, tôi cẩn thận gửi tin nhắn hẹn giờ:

"Lục Huyền, thực ra tôi cũng là đực, không thể làm vợ anh được, tôi đi đây."

Sáng hôm sau hắn sẽ nhận được, lúc ấy tôi đã cao chạy xa bay.

Tôi mở cửa sổ, định chui qua khe thoát thân.

Gió xuân phả vào mặt, tôi hít sâu chuẩn bị nhảy xuống.

Bỗng sau lưng vang lên giọng Lục Huyền:

"Đêm khuya thế này, cậu định đi đâu vậy?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cuối tuần đi hát karaoke, phụ huynh nổi cơn thịnh nộ

Chương 6
Cuối tuần, tôi đang ở quán karaoke thì nhận được điện thoại từ ông nội của Tiểu Đào. Vừa bắt máy, đầu dây bên kia đã xối xả chất vấn: "Cô làm giáo viên chủ nhiệm mà không chịu trách nhiệm gì cả à? Đứa nhỏ ăn thanh phô mai trường phát mà nôn mửa, tiêu chảy suốt. Chẳng phải nói là mua từ thương hiệu lớn sao?" Tim tôi thắt lại, vội vàng bảo ông gửi ảnh qua. Mở ra xem, tôi tức đến bật cười. Loại trường phát là Milkana, còn trong ảnh là Milkana (hàng nhái). Tôi kiên nhẫn giải thích vài câu. Thế mà đến 2 giờ sáng, lại nhận được một bài văn dài dằng dặc từ ông ta: "Nếu trường không phát thanh phô mai, con tôi về nhà có đòi mua không? Nếu trường không làm gương, phụ huynh chúng tôi đã chẳng mua. Nguồn cơn chẳng phải ở trường các cô sao? Cô Kim, cô làm giáo viên chủ nhiệm thì khó mà chối bỏ trách nhiệm." "Lúc nãy tôi gọi điện, bên cô tiếng nhạc xập xình, cô đang ở nơi giải trí đúng không?" "Tôi mạn phép hỏi một câu, là giáo viên nhân dân mà lui tới những nơi đó, liệu có phù hợp không? Đứa nhỏ còn đang ở bệnh viện, còn cô thì đắm chìm trong hưởng lạc, có xứng với danh hiệu người làm vườn không?" Cuối cùng còn bồi thêm một câu: "Cô tự suy nghĩ kỹ đi, ngày mai cho tôi một lời giải thích hợp lý, đừng làm tôi thất vọng." Tôi hoàn toàn sững sờ. Đã vậy thì phần quà vặt chiều mai của cả lớp hủy bỏ luôn đi. Thông báo vừa gửi đi, các phụ huynh khác lập tức nổi giận.
Báo thù
Hiện đại
2