Bận rộn quay cuồ/ng, bận tối tăm mày mặt.
Lại còn phải trông chừng Tịch Tụng Minh đằng đẵng nữa chứ.
Nhớ Tịch Tụng Minh khôn xiết.
Có vẻ như cậu ấy lại chẳng thiết tha nhớ tôi đâu.
Ngày xưa thì dẻo mồm cứ mở lời ra là gọi "Bác sĩ Chu."
Bây giờ nhắn tin lại cộc lốc quăng cho mỗi chữ "Ồ."
Cậu ấy cứ đợi tôi về đến nhà đi rồi hẵng hay, Tịch Tụng Minh, em cứ ở đó mà đợi đấy.