Gả Thay Hốt Vàng

Chương 4.2

12/04/2024 19:18

Ta vội vàng che đầu lại, ta còn chưa kịp phản ứng thì ngài ấy đã bế ta lên đi vào phòng, tai ta vẫn còn đỏ bừng, ta đưa tay che lại nhưng phát hiện không phải do lạnh.

"Ngài có thấy ấm áp không?"

"Yên tĩnh chút."

Ta cố ý im lặng, rồi nhìn A Nương đang nhẹ nhàng bước vào.

Bà ấy mang ra một tách trà nóng, ta đưa tay nhận nhưng bà ấy lại đưa cho Tiêu Cảnh Hành, ta x/ấu hổ chỉ có thể chạm vào tay mình.

"Vương gia, cảm ơn ngài đã đích thân đến đây."

“Còn ta thì sao, A Nương?”

A Nương mỉm cười, bình tĩnh vỗ về ta, ra hiệu cho ta im lặng, rồi ngồi xuống phía bên kia.

Đúng thật là, có con rể liền quên luôn nữ nhi của mình.

Ta siết ch/ặt áo choàng và mím môi gi/ận dữ.

Thấy hai người họ không nói gì, ta không thể nín thở được nữa, ngồi thẳng lên hỏi: “Nương ơi, A Dực đâu rồi? Thằng bé đi đâu rồi? Hơn nữa, khi người chuyển đến sống ở đây, họ có cho thằng bé đi theo không? Có sảy ra rắc rối gì không?""

"Con không cần lo lắng cho A Dực, hắn tự mình rời đi, ta biết."

"Việc đến đây là do ta lựa chọn. Con và A Dực không còn ở đó nữa. Ta ở đó một mình. Khi nhìn thấy họ, ta lại cảm thấy h/oảng s/ợ."

Nhìn thấy sự chán gh/ét thực sự trong mắt A Nương, ta tin lời bà ấy nói và cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút.

Nhưng bà ấy ở đây một mình nên ta không thể yên tâm, nhìn thấy A Nương cúi đầu nghịch bộ ấm trà, ta ngập ngừng liếc nhìn Tiêu Cảnh Hành bên cạnh, ngài ấy hơi nhướng mày, dường như hiểu ý ta. rồi nghiêng người về phía ta, thì thầm vào tai ta: "Nói ‘ c/ầu x/in chàng’ đi."

Ta gi/ận dữ nhìn ngài ấy, được rồi, mọi người đều phải cúi đầu dưới mái hiên, ta gật đầu, nghiến răng nghiến lợi nói nhỏ: “C/ầu x/in chàng đó.”

“Này, điều này có vẻ không chân thành chút nào.”

Ta gần như trợn mắt tức gi/ận, nhưng vẫn cố gắng nở nụ cười: "Điện hạ thông minh phi phàm, nhất định sẽ thỏa mãn nhu cầu nhỏ nhặt của ta mà phải không?"

Ngài ấy mỉm cười dịu dàng và thốt ra hai từ: "Ngây thơ."

Ai mà ngây thơ thế?

Ta chưa kịp phản kháng thì đã nghe thấy ngài ấy nói: “Sao nhạc mẫu không quay lại cùng với chúng ta? Trong phủ còn rất nhiều sân trống, người có thể dọn vào ở trong đó.”

"Cảm tạ điện hạ đã quan tâm. Bất quá, thứ nhất, việc này không phù hợp lễ nghi. Thứ hai, nếu ta thật sự rời đi, Thẩm đại nhân sẽ không đồng ý. Sống ở đây, mặc dù cách xa Thịnh Kinh, điều tốt nhất là nó sạch sẽ, không phải là nơi đây không thể sống tốt.”

Ta biết A Nương không muốn ta đắc tội Thẩm gia lần nữa, ta cũng biết A Nương nhìn có vẻ hiền lành nhưng cũng rất bướng bỉnh, người khác không dễ dàng thuyết phục được bà ấy nên ta chỉ có thể làm theo ý bà ấy mà thôi.

A Nương kịp thời chuyển đề tài, cười nói: “Điện hạ đi đường xa, ta nghĩ ngài cũng đói rồi. Nếu điện hạ không phiền, ta sẽ chuẩn bị bữa ăn ngay bây giờ.”

Tiêu Cảnh Hành gật đầu: "Cảm ơn."

Ta nhìn A Nương bước ra ngoài rồi thở dài, ta không thể khuyên bà ấy quay lại được mặc dù đã cố gắng hết sức để c/ầu x/in Tiêu Cảnh Hành, mọi cố gắng của ta đều vô ích rồi.

Ta nhìn ngài ấy mới chợt nhận ra chúng ta đã trở lên thân thiết với nhau như vậy, ta gần như nép vào trong vòng tay ngài ấy, chẳng trách vừa rồi A Nương nhìn ta lạ lùng như vậy.

Ta vô thức ngả người ra sau mà không để ý đến chàng trai thấp bé phía sau, Tiêu Cảnh Hành đã kịp thời đặt tay lên eo ta để ngăn ta va vào hắn.

Sau đó, chúng ta lập tức giữ khoảng cách với nhau một chút, và ta hiếm khi ngồi thẳng lưng vì sợ vượt quá quy củ dù chỉ một chút trong khi đó ngài ấy liếc thì nhìn xung quanh.

A Nương rất nhanh đã trở về, trên bàn bày ra mấy món ăn tự nấu, Tiêu Cảnh Hành vui vẻ đưa tay đỡ ta đứng dậy, hai chúng ta cùng ăn cơm với ANương.

Nhìn đôi lông mày dịu dàng của bà ấy, ta cảm thấy trên những món ăn được bày trên đĩa ngọc như Thẩm phủ cũng không có ngon lắm, loại tiệc Quế Ninh này chính là điều ta đã nghĩ đến.

Ta lại ngước mắt lên và thấy Tiêu Cảnh Hành đang nhìn ta, đôi lông mày sâu thẳm như ngày nào, ta sửng sốt rồi mỉm cười với ngài ấy.

Ăn tối xong, A Nương tiễn chúng ta ra ngoài, trước khi rời đi, bà ấy đột nhiên gọi Tiêu Cảnh Hành: “Vương gia, thần biết ngài rất quan tâm đến Loan Loan, nhưng nàng ấy từ nhỏ đã không kiềm chế được tính tình nóng nảy của mình…, ngay cả trong lời nói và hành động đều rất liều lĩnh, hy vọng điện hạ sẽ thông cảm cho nữ nhi của ta."

Tiêu Cảnh Hành gật đầu, ôn tồn nói: “ Vãn bối đã ghi nhớ lời nhạc mẫu nói.”

Lúc này A Nương mới cười, nhìn ta vẫy vẫy tay: “ Mau đi đi.”

Sau khi lên xe ngựa, Tiêu Cảnh Hành suy nghĩ một chút, đột nhiên nhìn về phía ta hỏi: “Loan Loan, là tên gọi thân mật của nàng phải không?”

Lần này đến lượt ta bảo ngài ấy im lặng.

Đúng là A Nương luôn nói những điều thật dư thừa mà.

Nhưng giống như một đứa trẻ mới khám phá ra điều thú vị, ngài ấy nhìn ta rồi lại gọi“ Loan Loan”, rồi cười lên không thương tiếc.

Ta đảo mắt và nhìn đi nơi khác,đúng là trẻ con.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm