“Nghe thấy tiếng của cậu và Thu Sinh, tôi sợ hãi chỉ muốn bỏ chạy ngay lập tức. May mắn thay, hai người không bước tới chỗ đó. Ngay khi tôi định từ bỏ ý định gi*t ch*t Hổ Tử để rời đi thì một chiếc đinh ba từ đâu phóng vút tới. Chiếc đinh ba đó... là do chính cậu phóng ra.”
“Nó cắm phập xuống ngay sát cổ Hổ Tử. Lúc ấy, trong đầu tôi vụt qua một suy nghĩ giá như mũi đinh ba này cắm thẳng vào cổ hắn thì tốt biết mấy. Ý nghĩ ấy không ngừng sinh sôi nảy nở, lớn dần trong tâm trí tôi và rồi... tôi quyết định biến nó thành hành động. Chiếc đinh ba đã được Thu Sinh mài vô cùng sắc bén, tôi chẳng tốn mấy sức lực đã có thể đ/âm xuyên qua cổ Hổ Tử.”
“Nhìn dòng m/áu đỏ tươi không ngừng trào ra, tôi mới chợt nhận ra, m/áu... cũng chẳng đ/áng s/ợ như mình tưởng tượng. Làm xong mọi chuyện, tôi men theo con đường mòn nhỏ quay về nhà. Ngày hôm sau, tôi nghe tin Thu Sinh vì tội gi*t người mà bị cảnh sát bắt đi. Mãi đến lúc đó, tôi mới thật sự nếm trải cảm giác sợ hãi tột cùng.”
“Tôi biết Thu Sinh đang đi chịu án thay cho tôi nhưng tôi lại không đủ dũng khí đứng ra thú nhận mình là kẻ gi*t người. Tôi cứ tự huyễn hoặc mình rằng anh ấy mang tội ngộ sát, chắc cũng chẳng bị phán mấy năm đâu. Nào ngờ, chẳng bao lâu sau... Thu Sinh đã bỏ mạng. Kể từ ngày đó, đêm nào tôi cũng nằm mơ thấy anh ấy. Chỉ có cách mỗi ngày không ngừng trừng ph/ạt ông nội cậu, tôi mới có thể vơi đi phần nào sự dằn vặt tội lỗi. Cậu đi báo cảnh sát đi, giờ thì... tôi cuối cùng cũng được giải thoát rồi...”
Nói xong những lời này, chị dâu thanh thản nhắm mắt lại.